Ngày chiêm bao – thơ khaly chàm

115

nhà thơ khaly chàm

 

ngày mới với mùa đại dịch

nếu phải rơi thì cứ rơi

chẳng cần biết rơi xuống đất hay bị gió cuốn bay

cuối cùng cũng nằm im tự tại

vì từ diệp lục xanh đã chuyển màu vàng rồi

có thể, những chiếc lá của thời gian cuối hè đều chung ý nghĩ như thế

 

sáng nay, tin dự báo có trận bão ngoài khơi biển đông

thị dân với nhịp sống chậm rãi chẳng ai để tâm và lo lắng

cà phê sáng chỉ vài quán trầm buồn cũng hơi bị thoáng rộng

vì không có nhận của gió thốc tặng cái tát vào mặt

hay một cú sấm bất ngờ nện xuống đỉnh đầu

 

sự chuyển điệu mùa âm thầm ra đi

dường như ánh bình minh sáng nay huyền hoặc quá

chắc hẳn những đóa hoa tươi sắc hồng hôm qua đã héo khô trên môi người

và những tế bào quang điện đang chạy rối loạn trên tầng điện li

nên anh không nhận được tin nhắn hay nghe tiếng cười giọng nói của em

thôi thì, anh sẽ nhủ lòng để an ủi mình

vì em đang mang lớp vải khẩu trang che kín mũi miệng khi hai bàn tay không có giây phút nào rảnh rỗi với chuyện mưu sinh.

cuchi 6/2021

 

 

ý tưởng khi trời chưa hửng sáng

sáng sớm thức dậy biết là ngày mới

không thể thấy được hình thái lũ sương đêm bám trên mặt những chiếc lá

những từng hồi chuông những nơi thờ tự ngân vang rồi sẽ chạm vào đâu cho âm tần nương náu

vỏ bọc quả địa cầu đang lành lặn hay đã trầy xước khắp cùng  

 

tự nhủ với tâm tưởng hãy tùng niệm theo linh giác trắng

sẽ nhìn rõ nỗi hân hoan của những hiện thể sinh động trong ánh sáng tinh khôi

ngôn từ thơ bay lảng vảng như muốn diễn trò chơi sấp ngửa màu đen trắng

sợi khói thuốc lơ lửng ngoằn nghèo dường như đang nhú ra móng vuốt

 

ngày mới cứ nối tiếp tự nhiên tháng với năm

chẳng ai quan tâm chuyện lau chùi nước mắt sự biến thiên và đảo lộn

bóng tối mãi hoài thai nỗi ám ảnh về cái chết được cảnh báo

có thể, tro bụi không bao giờ ước vọng bay lên trời xanh

mở mắt lóe sáng rồi vụt tắt mất hút theo quy luật vòng quay

ngày qua ngày đều mới mẻ nhưng không thể tái hiện lại những gì đã thuộc về quá khứ

 

 

ngày chiêm bao

nhắm mắt nhưng vẫn thấy

cho dù không hề tưởng tượng

hỗn loạn người gọi tên nhau ơi ới cùng chạy về phía lờ mờ ánh sáng

có những người trần trụi mắc kẹt nửa thân dưới đất khóc gào nức nở

ánh sáng đang gãy khúc và rơi tan nhanh vào đất

từng mảng bóng tối co giãn ngoặm chân đám người cố rướn tới

 

sững sờ nhìn có đúng hay không

chẳng biết từ khi nào ai đã đem quăng xác tôi xuống hố

những vạt cỏ quanh miệng hố đã mọc non mỡn như bức tranh sinh động

chỉ có con chó nằm mọp khép hờ mắt đoan chắc là nó chờ tôi thức dậy

tiếng đập cánh của loài cú vọ cũng đang chuẩn bị lao vào bóng đêm

 

mở mắt thật rồi nhưng tai vẫn nghe

tin tức thời sự chiều, hàng ngàn người ấn độ không cần không khí để thở

có thể họ đang nghĩ rằng mình đã và đang mọc cánh rồi bay lên trời xanh

suy tưởng… những ngọn lửa cứ bùng lên

từng cụm khói tro bụi lửng lơ trên tầng không

đúng cử nghiện tôi bị rối loạn não đặc trưng nên phải bước chân đi tìm ly cà phê để nhìn nắng hoàng hôn

dường như, mặt đất dưới chân tôi đang nghiêng theo một giác độ nào đó

 

tiếng gào khóc, cơn mơ, hiện tại…

tôi muốn tìm cảm giác hạnh phúc khi nhảy xuống vực thẳm của quá vãng

tiệt nhiên chẳng dám rủ rê hay động viên ai phải cùng với tôi như vậy

cho dù thế nào, tôi vẫn còn tồn tại đấy chứ

tôi phải có bổn phận, trách nhiệm tự phô diễn trước cuộc đời này

cùm hai chân mình vào ánh sáng pha trộn màu bóng tối!

tpsaigon 6/2021

k.c