Ngày cỏ tái sinh – Thơ Đỗ Tấn Thảo

568

Tác giả Đỗ Tấn Thảo 

Dần tan 

Hớp miếng lạnh hiếm hoi của ngày hè nóng bỏng

Trăng nhô lên phía mặt biển chiều buông

Ai ra phố ngày cô đơn mưa mỏng

Đêm thanh dâng bến gọi thẳm bao năm

Tiếng cú vọ kêu tuổi già rờn rợn

Vũng trăng nằm dìu dịu giấc tăm tăm

 

Nắng ve vuốt đài sen ngày trong trẻo

Nhẹ lay bay làn gió sớm khu vườn

Hạt sương đêm qua còn long lanh trên cỏ

Mong manh dần tan ướt thẩm những nẻo đường

Cánh đồng nhảy nhót từng đôi chim chiền chiện

Mổ hạt ngày rơi mây trắng nở người thương

 

Bờ ngõ chùm sương

Vạt nắng sót nợ cuối thu chiều se lạnh

Vàng bãi dâu non giăng bờ ngõ chùm sương

Lung linh rơi tím ngang hàng bờ vai tóc

Nhẹ gót em đi cát mịn suốt con đường

 

Chạc chìu trắng thơm ru em vào thiên chức

Ngày thênh thang em kịp ngỏ lời yêu

Bên đồng lúa hay cánh diều phấp phới

Hàng dừa xanh nghiêng đợi dòng sông qua

 

Bình nguyên chìm lắng vọng xiêu lời núi

Rẻo cao khuất lá thả thâm u trìu mến

Bài ca cheo lạc đường rừng xuôi dốc

Chim muông reo nắng đan tổ bìa làng

             

Ngày mộng

Ngày dãy núi bồng mây

Lượn nhấp nhô tiếp nối liền kề

Nhịp lên xuống điệp trùng thẳm

Xanh qua khe nai ngơ ngác dây leo

 

Ngày cỏ tái sinh

Phất phơ đồi du mục

Chân trời xanh thấp chiều hoang

Chuồn chuồn sà bay lượn

Đạp nước bờ thu

Rung rinh lối vọng tiếng côn trùng trong trẻo

 

Ngày gió vu vu

Vừa đến bờ ngắt tạnh

Bầy trẻ thơ dụ dẫn miên miên

Những nẻo đường nở hoa trinh nữ

Thơm nồng hương đất

Đ.T.T