Ngày xuân bên mẹ – Thơ Hồ Xuân Đà

82

Tác giả Hồ Xuân Đà

 

Ngày xuân bên mẹ

Con muốn viết bài thơ này tặng mẹ

Khi ngoài trời đang trỗi khúc hoan ca

Con muốn đọc bài thơ này cho mẹ

Lời vô cùng thắm sắc của màu hoa

 

Mẹ có biết pháo hoa trời thắp sáng

Như dẫn đường con mau bước về nhà

Như vòng tay mẹ ôm con thời bé bỏng

Rất thân quen mùi sữa ngọt làm quà

 

Con bỏ lại sau lưng đời nghiệt ngã

Những lo toan đánh đố của đời thường

Hương quê nhà như một chùm kết ngọt

Rất dịu dàng, hơi ấm mẹ tình thương

 

Bởi thời gian có bao giờ ngừng lại

Như nước bên cầu cứ mai mãi trôi đi

Lời mẹ dạy con mang theo suốt…

Qua những chặn đường vất vả đôi khi…

 

Tuổi thanh xuân đôi lần thương nhớ quá

Nên thơ con chuyên chở những tình nồng

Vết nhăn dày chồng thêm nơi khóe mắt

Con vẫn nụ cười còn mãi đến mênh mông…

 

Mùa xuân đến, bài thơ con đã viết

Gói cả nỗi lòng người con gái xa quê

Mong sưởi ấm – tình con thường khao khát

Bên mẹ hiền tha thiết một ngày về.

 

 

Xuân trong em

Có phải chăng, vàng mai khoe sắc thắm?

Đón xuân về, áo mới phất phơ bay

Có phải chăng, mây trời đang hò hẹn? 

Thả sợi hồng rực rỡ bóng đầy tay

 

Từng hạt nắng kết hoa vàng trước cửa

Bên hiên nhà xao động tiếng đàn rơi

Như nhắn gởi đôi điều anh đã hứa

Đón xuân này – duyên dáng lắm người ơi! 

 

Và có lẽ, không gian thiêm thiếp ngủ

Nên vi vu gió nhịp khúc xuân tình

Và có lẽ, nụ xuân vừa hé nở

Nên dung nhan cây cỏ rất đa tình… 

 

Em khát vọng, mùa xuân này trong mắt 

Để có còn tay ấm ở trong anh

Để mở cửa thanh xuân về ngự trị

Để tâm hồn e ấp mãi ngày xanh 

H.X.Đ