Nghe cuồng nỗi nhớ – Thơ Thanh Tâm

330

     

Nhà thơ Thanh Tâm

 

Người ơi, gió bấc đã về

Người ơi, gió bấc đã về

Nghe cuồng nỗi nhớ giữa mê cung buồn

Hắt hiu vạt nắng chiều buông

Trôi theo đêm lạnh thèm vòng tay xưa

 

Thu phai rớt lại cơn mưa

Người xa để lại chiều thừa ngóng, trông

Nơi người trời đã sang đông

Nơi này gió bấc mà lòng heo may

 

Người ơi, gió bấc mưa bay

Bây giờ đã khác hao gầy hơn xưa

Phải chăng tình cũ đong đưa

Vẫn tròn tình đợi vẫn chưa nhạt lòng

 

Gió xào xạc lá bên sông

Lở bồi mưa nắng chiều hong bóng gầy

Ngồi chờ dài những tháng ngày

Cùng ly rượu đắng quắt quay nhớ người

        

Khúc tháng Giêng

Ra Giêng em đã hẹn tôi

Lên rừng hái lộc ngắm chồi xuân yêu

Phố phường lâu cũng buồn hiu

Cà phê từ sáng đến chiều chán ghê!

 

Ra Giêng em cắt tóc thề

Hẹn tôi đông đến cùng về nhà bên

Đường xưa nay đã thay tên

Vẫn còn con dốc gập ghềnh, hụt hơi

 

Ra Giêng em thả nụ cười

Nỗi buồn giấu kín quên đời long đong

Hồn mơ theo mộng phiêu bồng

Cành mai trước ngõ thơm nồng đơm hoa

 

Ra Giêng em chẳng lụa là

Gói cùng tuổi mới ngọc ngà sang năm

Bên tôi dạo bước âm thầm

Dòng đời xuôi ngược thăng trầm mặc trôi.

 

Lục bát tháng Ba

Tháng Ba về với riêng ta

Đem theo nắng ấm xuân ca bên đời

Hỏi trăng khuya lạc góc trời

Có nghe tiếng gió gọi mời rưng rưng

 

 Mùa xuân ngập lối tưng bừng

Còn em e thẹn ngập ngừng tình ta

Đong đưa mắt liếc nhẩn nha

Chênh chao gió thổi lời ca dao buồn

 

Tháng Ba đợi gió mưa tuôn

Vẫn còn nắng lạ và buồn quanh ta

Em đi mộng đã mù xa

Chút thương để lại phôi pha bên thềm

 

Ngắm hồng chợt nở về đêm

Trăng khuya lạc lối chưa quên lối về

Em đành lỡ một câu thề

Chuyện xưa thôi đã chưa hề biết nhau

 

Chuyện xưa thôi đã úa nhàu

Tháng ba nắng ấm trải đầy hồn côi.

T.T