Nghiêng ly động bóng mây ngoài viễn phương – Thơ Lê Quý Nghi

662

Tác giả Lê Quý Nghi 

 

Rơi

Nhắm con mắt lại
thấy mình
rơi…
     rơi…
          rơi…
cuộc viễn trình lá rơi…

 

Mở con mắt thấy mình ngồi
nghiêng nghiêng mặt đất
rã rời
từng cơn.

 

Triều

Ngồi trông đá nổi nước chìm
Lòng người ròng xuống để nhìn được nhau
Câu thơ trôi ngược về đâu
Mà sao ri rỉ vết cào. Sông ơi!

 

Với H.

Ta từ lỡ cỡ ngả ba
một hôm quay lại đổ xòa tháng năm

Và em
như một vết dằm
lẩn sâu
từng chặp
nhích dần
nhói tim.

 

 

Đường về

Ngày mù tối ta mù mờ bước khấp

Chiều mù mây và mưa mù khơi

Em ở đâu dụi hoài hai con mắt

Nào biết dằm xưa ghim giữa con ngươi.

 

 

Không đề

Đôi chân còn bước ân cần

Hai tay trắng sảy nợ nần sang nhau

Ngày sau

Mùa sau

Năm sau…

Xoa tay bung nụ cười vào thinh không.

 

 

Giao thừa

Hôm em về sớm chiều qua muộn

Lạnh ngấm tay nhau mưa trái mùa

Anh nghiêng tháng chạp cho ngày ngắn

Giữ chút dư hương đợi giao thừa.

 

 

Một mình 

Câu thơ ủ mấy lần sương

Chiều nay ta cất một bương rượu đầy

Không còn ai để mà say

Nghiêng ly động bóng mây ngoài viễn phương.

 

 

Gia vị 

Em xé thân ta thân-xương-máu

nghiền hồn ta nát bột vị tinh

rồi nêm nếm lại đời ta đó

ôi ngọt làm sao những nhục hình!

 

 

Mưa

Mưa…

Tạt từ bên kia sang

Mà sao ướt đẫm, mình đang bên này?

Ông trời có lúc chơi cay

Nép vào em!

Kệ, những ngày còn nhau.

 

 

Nga

Ngủ cho đẫy giấc chiêm bao

Nơi anh còn thức chênh chao võng buồn

Thơ lành lạnh xuống như sương

Mắt trong trỏng nhớ, hớp hồn trăng lan!

L.Q.N