Ngô gầy dáng mẹ đổ vào bóng quê – Thơ Bạch Văn Tín

795

 

Tác giả Bạch Văn Tín 

 

Bắp ngô của mẹ

Mẹ ngồi nảy bắp ngày xưa

Đôi tay đếm những gió mưa ngoài đồng

Hạt ngô như giọt nắng hồng

Mà sao mắt mẹ gió đông chất đầy.

 

Ruộng sâu mẹ xới xác cày

Váng bùn bám gót chân gầy nứt đôi

Ngô vào hạt, bão kín trời

Mẹ nâng bắp sữa rã rời ruộng mưa.

 

Đồng quê mẹ cõng ban trưa

Mồ hôi vừa ráo vụ mùa vội sang

Gánh về ngô lép bẽ bàng

Góc sân chẳng đủ bóng hàng giọt gianh.

 

Cho con ngày tháng an lành

Mẹ đem đổi cả xuân xanh trắng đầu

Làng quê nay đã thay màu

Đồng ngô bát ngát bấy lâu có còn?

 

Đi xa đầy những vị ngon

Lòng con vẫn nhớ ngô non thuở nào

Đông về gió thổi lạnh sao

Ngô gầy dáng mẹ đổ vào bóng quê.

 

Chiếc đó tuổi thơ

Nhớ về cái thuở lên mười

Tôi đi đơm đó giữa trời mênh mông

Nắng soi chói mắt ngoài đồng

Gió xô bọt nắng màu hồng lung linh.

 

Quê nhà nuôi lớn khôn mình

Đó đơm chật cả bóng hình tuổi thơ

Dưới dòng đàn cá lượn lờ

Tôi ngồi nghịch cỏ trên bờ tính năm.

 

Mang về cá diếc, rau răm

Bát canh mẹ nấu ngọt đằm vị quê

Đó nằm gác bếp ngủ mê

Khói bay theo bóng ngọn tre dập dờn.

 

Đó lên phố thị có buồn

Đơm đèn tỏa sáng thổi hồn quê hương

Lòng nghe ngàn nỗi vấn vương

Những ngày đơm đó dưới mương cháy người.

B.V.T