Ngược bãi chiều rồi em vẫn một trùng khơi – Thơ Hồng Lĩnh

789
Tác giả Hồng Lĩnh

Tựa vai cuộc đời

Em xa anh một ngày giữa mùa đông

Trời buông nắng môi hồng lên khao khát

Cánh đồng xa dặt dìu thơm tỏa ngát

Hoa sữa nồng ngào ngạt những làn hương

 

Mùa đông về có còn những giọt sương

Trong bờ mắt vẫn dại khờ đếm tuổi 

Vết thời gian khắc sâu đời dong ruổi 

Góc trời xa em nghe chùng tơ vương

 

Đất phù sa thấm non tơ hương cỏ

Gió mưa không làm nát chút lòng son 

Tựa vai cuộc đời lời thơ chưa ngỏ 

Vọng động mùa thương lòng chẳng xói mòn

 

Em làm thơ cho mây hồng ấm tuổi 

Cho trăng treo buồn bóng cố nhân ơi

Ngoảnh lại chút tình ai ngày dong ruổi

Ngược bãi chiều rồi em vẫn một trùng khơi!

 

Nhớ một mùa thu 

Giao mùa rồi chiếc lá cũng bay xa

Chiều cuối thu nhạt nhòa hanh hao nắng

Chiếc lá rơi bên thềm sao thầm lặng

Phố im lìm hoang vắng bước em qua

 

Hoa cúc vàng chẳng còn nét kiêu sa

Hoàng hôn ngã chiều tà sau vòm lá

Gió heo may nhớ thu buồn đến lạ

Khóm trúc vàng tàn tạ đến xác xơ!

 

Anh nói yêu em đến tận bến bờ

Như thông xanh không bao giờ thay lá

Con đường xưa bước quen thành xa lạ

Khói lam chiều nghiêng ngả cuối tàn thu

 

Đã xa rồi ngày tháng dưới sương mù

Kỷ niệm về miền trung du tê tái

Khoác vai em sương đêm còn đọng lại

Những cánh hoa vương vãi nhớ vô cùng 

 

Đã xa rồi dạ lại nhớ người dưng

Em lạc bước giữa muôn trùng vắng vẻ 

Chợt tiếc nuối thời gian qua lặng lẽ

Gió giao mùa khe khẽ cuối tàn thu!

H.L