Người đàn bà làm thơ – Thơ Thùy Vy

1185

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Người đàn bà làm thơ

Người đàn bà làm thơ

không cần sách vở

chỉ màu thời gian

rạn vỡ

vết chai sần

 

Người đàn bà làm thơ

đem quá khứ

rải dưới chân

hái nụ cười thiên hạ

gieo hạt từ tâm

soi vào mình làm tựa

gặt ước mơ tự thuở xuân thời

 

Người đàn bà làm thơ

tự hỏi

có bao giờ…

 

Mắt buồn

Anh đánh rơi buổi chiều trong đôi mắt em

Những chiếc lá mùa rụng rơi
Hoàng hôn lặng tắt

Anh tìm về đi qua chiều không nắng
Đôi mắt thẳm buồn xa lắc một miền xanh.

 

Gặp lại mình

Gặp lại mình bên vách đá

Gọi yêu trong chiều lẻ bạn

Bên sông sương chiều lãng đãng

Gặp mùa cá lội biệt tăm

 

Tôi ôm thêm giọt lệ nhòa

Vết xước bên bờ rơm rạ

Chiều vàng lơ ngơ vội vã

Nghe đời lặn lội chân quen

 

Tôi tìm hơi ấm bàn tay

Lách lau hơ ngày ấm lại

Hơi thở những mùa thơ dại

Oằn từng cánh Hạ thân quen.

 

 

Không đề

Ta là ta

giữa hoan ca

giữa chốn

vốn dĩ

không nhà

 

Con thằn lằn

tặc lưỡi

diễn tuồng

trên khuôn mặt

nhá nhem

ma mị

đi hoang.

T.V