Người đàn bà vượt truông dài, dốc đứng – Thơ Phạm Thị Kim Khánh

764

 

Nhà thơ Phạm Thị Kim Khánh

Trăng non

Đêm ấy trăng chưa tròn

Như em còn thiếu nữ

Như anh con ngựa tơ

Chưa tỏ đường xuống chợ

 

Em e dè xấu hổ

Anh liều lĩnh hàm hồ

Chẳng thề bồi hẹn ước

Tình cơ như là mơ

 

Có ai biết chữ ngờ

Một lần thành duyên nợ

Đêm trăng thành thương nhớ

Mùa trăng thành mộng mơ

 

Lên qua bao dốc cao

Đi xuống bao bờ thoải

Vẫn ngời ngời ánh bạc

Đêm xưa trăng xa mờ.

 

Mẹ ru

Bộp bộp mẹ vỗ êm này

bộp bộp mẹ ru con đây

con ve ly nó kêu lai ly

con ve láng nó kêu lai láng

nó kêu cho trời rạng

 

Con ngủ giấc dài giấc sâu

mẹ vào đồi vắng

đào củ mài nếp

mẹ đồ hông xôi trắng

mẹ trèo hái rau sắng

nấu với trứng kiến ngạt

thành bát canh ngọt canh ngon

 

Con ăn xôi củ mài cho da con trắng

con ăn canh rau sắng

con gái mẹ ngày sau không hay gắt hay mắng

nói lời ngọt lời thương

 

Bộp bộp mẹ vỗ êm đây

bộp bộp mẹ ru con này

con ngủ đi mẹ ra bìa đồi

hái chùm hoa bông trang

mẹ ra bìa hang

hái chùm hoa bông páo

cho con chơi con ngắm

 

con gái mẹ ngày sau

thơm như hoa bông trang hồng, bông trang trắng

miệng cười tươi xinh như hoa bông páo…

 

Trời ráo tạnh rồi con nhé

ngủ đi nào con ơi!

Không phải em

Không phải em đâu: má hây tròn mắt ướt

nuột nà búp thon, mượt mà tóc buông

bẽn lẽn nép bên giọng oanh thỏ thẻ

yểu điệu dáng đi, lơi lả nét cười

 

Không phải em đâu, như đã hình dung

người đàn bà vượt truông dài, dốc đứng

hạn đốt mấy phen, rã rời lũ cuốn

gồng gánh căng gân, gắng gỏi bốn mùa

 

Không phải thế đâu, điều hoài tưởng, người ơi

rơm rớm cơn đau, hàm tiếu niềm viên mãn

nhấm thấm tái tê, âm thầm vui sướng

đón nhận cả hai như lẽ đương nhiên

 

Nhưng còn một điều thắc thỏm không yên

(hoang đường hơn tìm trầm hương trong vườn ươm hạt!)

có một người trong cõi ngày phiêu lạc

cùng em thắp nén nhang lên đỉnh đền tình.

 

PTKH