Người lạ – Chùm thơ của Khuê Việt Trường

255

(Vanchuongphuongnam.vn) – Thành phố mấy trăm ngàn người/ Không đếm được bao nhiêu ngã tư/ Bao nhiêu con phố ngủ vùi/ Có bao nhiêu người lạ?

Người lạ

 

Thành phố mấy trăm ngàn người

Không đếm được bao nhiêu ngã tư

Bao nhiêu con phố ngủ vùi

Có bao nhiêu người lạ?

 

Những đãi bôi hả hê trong vinh tưởng

Những người già ngồi giữa phố bán vé số

Người bán hàng nhìn mặt khách để cho thiếu nợ

Con mèo hoang lang thang

Con dơi đêm sắc sắc không không

Bay qua đường

 

Không một ai quen

Dẫu quen tụng ca

Quen lời phán xử

Quen tô màu trong rạp hát

Về nhà trần truồng tắm gội

Gõ facebook nói điều nhân nghĩa

 

Thành phố nửa triệu người

Không ai cho vay mượn

Chỉ có mùi nước hoa

Chỉ có những chiếc mặt nạ.

Ảnh minh họa

Đi qua một cánh đồng lúa

 

Lâu lắm rồi tôi mới đi qua một cánh đồng lúa

Màu đang reo xanh, màu đang lơi lả đến tận tình

Con bướm trắng cho bên bông hoa trắng

Con chuồn chuồn xòe ling giữa bông hoa xuyến chi

 

Tôi thấy cô gái đang nhổ từng cây cỏ dại

Không phấn son, không duỗi tóc, chẳng gắn lông mi giả

Tôi thấy cô đẹp tuyệt vời

Có thể bởi tôi hay ngồi ở những hàng ăn không lấy dư tiền lẻ

Có người rót bia dịu dàng vào chiếc cốc thủy tinh

 

Tôi quá quen với những gương mặt nói cười

Mà réo lửa bên trong lồng ngực

Tôi tưởng được, nhưng thật ra đang mất

Giữa những hả hê được mất của cuộc đời

 

Lâu lắm rồi tôi mới cởi chân trần

Lội xuống đám bùn đang nuôi từng hạt gạo

Tôi ôm trong mắt mình cái ngạo nghễ của bao la.

 

Để dành

 

Để dành một góc phố quen

Mai sau qua đó còn tìm thấy nhau

Để dành một chiếc áo nhàu

Giấu trong cõi mộng ngày xưa đã là

Để dành mai lỡ ốm đau

Giữa mênh mông đó ngàn lau dỗ dành

 

Biển dâu, ừ giữa muôn trùng

Tay không kịp nắm đã thành cố nhân

Lướt qua nhau giữa mùa hoa

Từng bông hoa rụng, mắt nhòa phố xưa

 

Để dành hôm nọ hôm kia

Để dành ngọn lửa hong khô nỗi buồn.

K.V.T