Người nhặt rác – Truyện ngắn của Quang Nguyễn

827

(Vanchuongphuongnam.vn) – Cô bé rơi hai hàng nước mắt, cả lớp im lặng đầy hối lỗi, với những đôi mắt cảm thông nhìn về phía Liên. Những đôi mắt hồn nhiên đầy sự thân thiện, yêu thương mà vốn chưa bao giờ dành riêng cho Liên như ngày hôm nay. 

Tác giả Quang Nguyễn 

Sau ba tháng hè, đám trẻ háo hức gặp lại nhau trong sân trường đầy nắng. Vào đầu năm học mới bài vở chưa nhiều, nên bọn trẻ hẹn nhau tan học về ra đồng thả diều. Đăng Khoa nói với các bạn trong giờ ra chơi.

– Ê mọi người. Chiều nay ra đồng thả diều nha, hôm nay đi học thêm được về sớm, ở nhà thì buồn lắm. Nhớ rủ Liên theo nghen.

– Có bạn Liên, Tôi không đi đâu.

– Ủa sao vậy Hiền?

– Vì Bố của Liên dơ bẩn lắm, quần áo dính đầy bùn, lại hôi thối, nên đi cùng bạn Liên tôi sợ bị bẩn lây.

– Các cậu có biết Bố của bạn Liên làm nghề gì không?

– Tôi biết nè…

– Nghề gì vậy bạn Ngân?

– Bố của Liên làm nghề quét rác. Có khi Bố bạn ấy lặn xuống các kênh nước bẩn thỉu để nhặt rác, dơ chết đi được.

– Cái nghề gì gớm quá đi mất, bọn mình sau này lớn lên có chết cũng không làm nghề như Bố Liên  đâu.

– Mẹ Tôi có dặn nha, nếu không chịu học hành cho tốt, sau này sẽ đi nhặt rác giống Bố của Liên đó.

Liên đã tới từ bao giờ, đứng sau nghe toàn bộ câu chuyện, đôi mắt buồn thăm thẳm, hai tay che mặt với tiếng khóc uất nghẹn, thút thít giữa khoảng lặng, cả đám nhìn lại sau đồng thanh gọi.

–  Liên…

Con bé chạy thật nhanh bỏ lại đám bạn với những tiếng gọi, Liên … Liên… vang xa rồi mất dần, cô bé thui thủi về với hai hàng nước mắt rơi không ngừng, bất chợt dáng người đàn ông với khuôn mặt cháy nắng, khắc khổ, trên chiếc xe đạp cũ lộc cộc, đạp nhanh vội vàng, thấy con bé khóc người đàn ông quăng luôn chiếc xe chạy vào thật nhanh ôm vỗ về con bé mà quên trên người mình dính đầy mùi bùn lẫn nước hôi thối, những giọt mồ hôi trên gương mặt của ông rơi xuống đầu con bé ướt đẫm, ông thì thầm:

– Sao vậy con, có chuyện gì mà con khóc vậy? Nói bố nghe nào…

Cô bé vội vàng hắt tung đôi tay đang ôm của ông ra, cáu gắt nói:

– Bố đi ra đi, con không muốn thấy bố trong bộ dạng này.

Người đàn ông ngơ ngác, tay lau những giọt nước mắt cho cô bé, âu yếm đáp khẽ:

– Từ xưa đến giờ, bố vốn thế này kia mà.

Cô bé uất nghẹn nói chậm rãi từng câu:

– Bố đi ra đi, người bố hôi lắm, con đến trường bạn bè hay nói bố là người bẩn thỉu, con chính là con của người bẩn thỉu, con xấu hổ lắm, bố có biết không? Không ai chơi cùng con, họ chế giễu con, phụ huynh họ đều ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, còn bố thì…

Người đàn ông đứng dậy với gương mặt buồn bã, nhưng ông vẫn cố giữ nụ cười như không có gì xảy ra, ông quay lưng đi nói vọng lại:

– Bố hiểu rồi… Bố hiểu rồi… Bố xin lỗi vì bố không được như phụ huynh người ta…

Ông tần ngần nhìn ra cửa, với tâm trạng nặng nề. Ngoài kia cơn nắng ngày Chủ Nhật như thiêu đốt người, ông lấy chiếc nón tai bèo đội lên, rồi dặn con bé ăn cơm. Ông lấy xe đạp chạy đến nơi làm, chỉ còn lại tiếng khóc của con bé hớt hớt nhẹ dần dần rồi im thinh…

Một buổi sáng ông chở con bé đến trường với chiếc xe đạp cũ trong  bộ quần áo đi làm, khi đến cổng trường con bé chạy thật nhanh vào lớp như tránh đi những đôi mắt bạn bè nhìn, mặc ông vẫn còn đứng đó nhìn con bé vào lớp học  rồi mới đạp xe đi.

Trong tiết ngữ văn, cô giáo phát cho các em mỗi người một đề bài, với đề tài  “Em hãy  tả  về người cha kính yêu của em” cô giáo phát đến em cuối cùng rồi nói:

– Các em làm cho tốt đề tài này, đề tài trước các em làm bài chưa đạt lắm, chỉ riêng bạn Liên là đạt được điểm cao trong cả lớp.

Lớp học bắt đầu xôn xao lên khi nhắc tới Liên, những tiếng cười vang lên không ngừng, kèm với những tiếng nói trêu ghẹo:

– Cô ơi, đề trước bạn ấy đạt điểm cao, còn đề này làm sao cao đây. Bố bạn ấy chỉ là một người quét rác ha ha…

– Là người vớt rác trên những kênh nước đen.

– Là người dơ bẩn.

– Là người lúc nào quần áo cũng lấm lem.

Cô giáo nghiêm giọng:

– Các em trật tự. Tại sao các em lại nói bố bạn Liên như vậy, các em có biết mình đang sống trong một môi trường sạch sẽ là nhờ vào đâu không? Nếu không có những người như bố Liên hi sinh mình tạo cho các em một một không khí trong lành, thì các em sẽ sống như thế nào. Chúng ta phải biết ơn và trân trọng những người như bố Liên, đằng này các em còn miệt thị, xem thường. Còn Liên, em hãy tự hào về bố mình, đừng bao giờ mặc cảm, vì công việc của bố em đã giúp ích cho cuộc đời này rất nhiều.

Cô giáo nắm lấy tay Liên, xoa dịu những tổn thương mà các bạn trong lớp vừa gây ra cho Liên, không những cô giáo có lỗi, các bạn có lỗi, mà chính Liên cũng có lỗi, cũng có lúc Liên tránh xa ông vì sợ bạn bè chê cười.

– Cô thay mặt cả lớp xin lỗi bố em và cả em. Lỗi cũng do cô chưa dạy cho các em bài học làm người. Liên có biết, Bố em là một người rất vĩ đại.

Cô bé rơi hai hàng nước mắt, cả lớp im lặng đầy hối lỗi, với những đôi mắt cảm thông nhìn về phía Liên. Những đôi mắt hồn nhiên đầy sự thân thiện, yêu thương mà vốn chưa bao giờ dành riêng cho Liên như ngày hôm nay. Đến giờ tan học các bạn ra về, vẫn người đàn ông như ngày nào với chiếc xe đạp cũ, mồ hôi ướt áo, đứng nhìn từng bạn đi ra, khác với mọi ngày các bạn nở  nụ cười yêu thương, khoanh tay lễ phép gật đầu chào, ông cũng hớn hở hạnh phúc trong niềm vui tột cùng, đâu đó có những tiếng nói xen kẽ nhau.

– Chú ơi, Chú cho Liên đi chơi cùng chúng cháu nhé.

– Chú ơi, Cháu vẽ bức tranh tặng chú này.

– Chú ơi, chúng cháu muốn cùng Chú, ra sức làm cho môi trường thêm sạch đẹp.

Ông cười hiền hòa đưa tay vẫy chào và gật đầu, từ tốn đáp:

– Cảm ơn các cháu, các cháu cố gắng chăm ngoan, học giỏi, nghe lời thầy cô, bố, mẹ, và vứt rác đúng nơi quy định là chúng cháu đã giúp Chú làm sạch môi trường rồi đó.

Bọn trẻ gật đầu chào ông ra về. Bất ngờ Liên chạy tới ôm chầm lấy ông, mặc người ông đang ướt sũng, Liên nhìn chiếc áo của ông những cái chắp vá chồng lấp vào nhau, tà áo bạc màu, và đầy vết dơ bẩn, con bé nhìn lại tà áo dài trắng tinh của nó không có một vết bẩn nào, hai hàng nước mắt bỗng lăn dài, nó hiểu được ông đã hi sinh vì nó đến mức nào, con bé ôm ông thật lâu, ông cười rồi bảo:

–  Bố chưa tắm, con không sợ bị dơ và hôi sao?

Con bé lắc đầu nói vội vàng:

– Không đâu, từ nay về sau con không sợ nữa, con… con… xin lỗi…

Ông cười trong niềm vui dâng trào:

– Con giỏi lắm. Thôi mình về thôi con, muộn rồi.

Ông đạp xe chở con bé trong niềm vui sướng, dường như ông đã quên đi mệt nhọc chiếc xe chạy nhanh thêm, bỏ lại sau những hàng cây xa, và bóng chiều nhuộm đỏ trên dãy nhà cao tầng.. hai cha con với tiếng cười rộn vang khắp ngả đường.

Tối hôm đó Liên đã kể cho ông nghe câu chuyện trên lớp học. Sau khi nghe công việc của ông, cô giáo đã dành riêng một tiết học để kể cho các bạn nghe về bài học làm người, về những người đang làm đẹp cho đời. Cô giáo nói với các bạn, mỗi người trong xã hội đều có một công việc, một vị trí riêng, không có công việc nào là xấu, cũng không có công việc nào gọi là thấp kém trong xã hội, chúng ta phải biết tôn trọng công việc của tất cả mọi người, Liên nói với ông, đó là bài học hạnh phúc và vui nhất của Liên và các bạn. Liên ngồi vào bàn làm bài tập mà cô giáo đã giao, đôi khi nhìn sang ông rồi nói: Bố! Người con yêu quý nhất trên cuộc đời.

Q.N