Nguyễn Minh Khiêm – Nuôi góc phù sa

96

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm quê quán ở Yên Trung, Yên Định, Thanh Hóa, hiện sống ở khu 2, thị trấn Quán Lào, Yên Định, Thanh Hóa. Anh là Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Thanh Hóa, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Anh đã xuất bản hơn 20 tác phẩm và đoạt nhiều giải thưởng văn học. Văn chương phương Nam trân trọng giới thiệu chùm thơ ông đến với bạn đọc.

Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm

Gánh

Chị lại gánh tuổi mình vượt qua mùa gió

Gánh mười tám đôi mươi từ hố bom hố đạn chạy về

Giấc mơ vỡ vòm trời con gái

Khuôn mặt rạ rơm nứt nẻ đợi mùa

Lồng ngực rạch lên những tia chớp.

Không hóa giải được những lần thịt da nổi loạn

Tiếng chim bắt cô trói cột níu hai đầu võng

Chợt nhận ra mình đang giữ tấm gương của dòng họ

phía sau chiếc cúc

Chợt nhận ra mình đang giữ niềm kiêu hãnh

sau quả khế quả mơ

Chợt nhận ra mình đang giữ lời thề sau cơn thèm

tã lót phơi bên hàng xóm

Gió thổi nghiêng ngọn đèn!

Tròng trành lời ru

Tròng trành chiếc gối

Neo mình vào mắt bão

Đoạn bấc cuối cùng

Cháy dưới bầu trời tái sinh

Giọt nước về thưa mẹ

Con đã đi xa hơn nỗi lo của mẹ

Không quay về đúng chỗ mẹ ngồi bấm đốt ngón tay

Con trượt ngã chỗ mẹ thường mất ngủ

Ngọn đèn khuya tóc trắng sang ngày

Con đã lạc chỗ ngọn roi mẹ không đụng tới

Chỗ những lời đắng đót mẹ chừa ra

Mẹ để con đứng ngoài tâm bão

Nghe giọt mưa thút thít phía sau nhà

Con dừng lại chỗ mẹ không mong đợi

Chỗ ngày xưa mẹ tránh tiếng thở dài

Bao nhiêu bã trầu đi vòng qua đó

Để nỗi buồn không chạm vào ai

Con cúi lạy chỗ mẹ chưa từng chợp mắt

Cửa bể mở ra chỗ bục cửa mẹ ngồi

Những câu Kiều giấu bao nhiêu mảnh vỡ

Giọt nước về thưa mẹ sóng trùng khơi…

Một góc phù sa

Nắm nhau tôi chôn góc phù sa sông Mã

Trăm thác nghìn ghềnh cuộn xoáy vào tơ

Làng cong xuống dáng tre già trước tuổi

Tiếng gọi đò khuya sạt cả đôi bờ.

Con hến, con trai một đời nằm lệch

Lấm láp đất bùn đứng thẳng cũng nghiêng

Mẹ gạt mồ hôi để ngoài câu hát

Giấc mơ tôi ngọt hơi thở láng giềng.

Hạt thóc củ khoai đặt đâu cũng thấp

Cả những khi rổ rá đội lên đầu

Chiếc liềm nhỏ không còn nơi cắt chấu

Gặt hái xong rồi rơm, rạ bó nhau.

Đất điểm chỉ dấu chân khuyềnh đạp sóng

Dô tả dô tà xô vẹo sườn đê

Gỡ huyền thoại nghìn năm trong mắt lưới

Tục ngữ, ca dao lột mưa nắng hiện về.

Tôi kết lại làm ván thuyền vượt biển

Tóc rụng bàn tay chưa chạm bến quê nhà

Câu thơ chín trong màu rơm màu rạ

Thơm con sông gầy nuôi một góc phù sa!

Nguyễn Minh Khiêm