Nguyễn Thanh Hải – Chùm thơ dự thi qua vòng sơ khảo

46

lặng lẽ từ khi nào im hến/ bên vùng đời không còn người bưng bán: Hến ơ…

Nhà thơ Nguyễn Thanh Hải

Mùa ý thức hồi sinh

 

Rồi một chiều về nghe hàng còng bên sông rịn ràng thương nhớ

Gió lắc bông bần rơi như vừa trang điểm chốn xa nào

Hoa gạo đốt lửa ngoài kia/ cỏ gạo giăng mắc cánh đồng/ riêng tôi đãi tìm hoài một triền sông ốc gạo

lặng lẽ từ khi nào im hến

bên vùng đời không còn người bưng bán: Hến ơ…

 

Sông còn luyến thương người về luyến thương hoàng hôn nên không thể cạn

Một đêm nào mình xuống dòng nhớ dấu chấm trăng khuya

Mênh mông mùa bông bần rụng/ ngồi ở đâu tôi hỡi

Trong mênh mông mùa bông bần rụng, ngồi ở đâu để thấy

Người giữ nắng giữ nỗi đầy vơi mấy bận sông buồn

 

Những ray rứt cứ dềnh lên trong ý nghĩ

Sao ta lại giấu mình trong những đặc ân

Con ốc con cua nuôi ao đầm giấu thân phận mình trong quán cua đồng ốc ruộng

Con ếch rọng trong vuông bè cơn cớ gì phải gọi ếch cắm câu

Không có tự nhiên nào đắp đổi

Sông giận người cạn cùng hay giận mình không đủ đong đầy để lòng người còn nuôi cá nuôi tôm

 

Rồi một chiều về/ một đêm về ngồi nghe sông thức

Trong giấc mơ ngoài trời khuya có mùa gió chướng tràn về

Tôi thấy bông bần rụng cá tra bần lẽo đẽo

Trong chập chờn ý thức hồi sinh.

 

Đọng vào là nhớ là thương

 

tôi tìm về tuần tự ngày xưa/ con nước đã lở theo dòng sông hay dòng sông lở theo ngày tôi đi/ mà biệt trôi hết ráo

những năm tháng thù thì đã vời vợi trọi trơn

lục bình chẳng cần bạc tiền chỉ cần được tím

để đọng vào nhớ thương

 

tìm ở đâu em phương Nam phương nào tiếng đờn kìm phím lõm

tại trăng hay chinh chiến qua làng để “Dạ cổ hoài lang”

Thất Sơn vẫn sừng sững đứng trông lên bao giờ núi lạng

bao giờ cống xê liu hò lạc mất dấu phương Nam

 

tôi tìm về bên sông nghe phù sa lắng

nghe như có loài cỏ lữ mọc xa làng

trong đám đước mênh mông ngập dấu chân bờ cõi

người thắt chặt người như nhện tơ giăng như khoen lưới diềm chài

 

đêm phương Nam ai hát lời nắng gió

mấy trăm năm vẫn điệu nhớ quê nhà

mẹ ta Cửu Long bền lòng vững chải

một mình nuôi chín nhánh sông

 

tôi muốn chia nhỏ hồn mình gửi đàn chim cá nhỏ

gửi lên trời cho gió bay đi

nay gieo ở đầu sông mai rải cuối con đường

để trăm năm đừng một mai tất cả

 

để nơi nào cũng mọc lên đồng lúa

tuần tự ngày xưa tuần tự trở về

tôi muốn gom cỏ trời về đây hết ráo

để con chuồn chuồn không bay lạc quê hương.

 

Ai đã gán cây xoài cây gòn quê mình

 

Í thương quá em. Ai đã gán cây xoài cây gòn quê mình vào bờ bãi

tuổi thơ trèo lên là hái được Sài Gòn

cây mọc ở đâu chim bay về đó

Sài Gòn là những bóng cây

 

là tình bằng nối dìu dặt dãy phố hay bát ngát cao tầng những sợi gió tha phương

nhà thờ Đức Bà tổ chim tứ chiếng

nở khắp miền đông miền tây khắp miền đất bến thành

nở ra điệu phương nam

 

như cây xoài cây gòn thương quá í a

những đêm ta nằm giữa lời ca đong đưa nước mắt

những cánh chim xa quê bao nỗi niềm ấp ủ

thương dìu dắt buổi ban đầu những vấp ngã đầy vơi

 

ta về đây từ độ lý mênh mông chưa bao giờ nghĩ xứ người

giờ thì không cần trèo lên cây Sài Gòn ta đã hái được

đi thì nhớ ở thì thương

như cây xoài cây gòn quê mình mộc mạc

tấm lòng xa hoa tâm hồn lộng lẫy

góp phố giăng đèn cho những thao thức chong khuya

 

ai đó nói Sài Gòn hoa lệ

hoa cho ai và lệ cho ai

có phải hoa cho em vỉa hè mang nặng

giọt lệ mừng vui giọt lệ dãi dầu

 

Í a thương quá em. Như cây xoài cây gòn quê mình bờ bãi

Sài Gòn ngon hào sảng lòng người

như tản văn hay như tùy bút đẹp

vấp Sài Gòn ta lại gặp ngọn gió bao dung.

 

Mai mốt không còn phà sông sẽ về đâu

 

Em. Mai mốt không còn phà sông sẽ về đâu

câu hỏi qua sông làm nghiêng buổi sáng

ai đốt gió lên cánh đồng đầy khói

trôi mênh mang theo con nước trả lời

 

ruộng sả héo vụ mùa sau sả mọc

em qua phà rồi có trở lại không

gió lắc quá sợ nỗi buồn ai rớt

tôi lóng ngóng con cá lìm kìm bơi vô bờ đỡ bóng mây trôi

 

chầm chậm về Bảo Định chiều xuống rồi em định nói gì không

nước ngưng chảy ngập ngừng đổi ý

rễ bần ngắn dài đóng sào bến bãi

thương con cá chốt chưa kịp chốt lời ai đã bỏ vào trong câu hát ngâm nga

 

lục bình tự qua sông thấy mình không can dự

một chùm trôi một chùm tím nao lòng

những nổi trôi đã già theo năm tháng

chuyến phà nào mà không qua sông

 

bao nhiêu ký ức xa xôi còn giữ trong mùa lức cũ

dư vị nào trong ruộng sả hôm nay

buổi sáng qua Tân Phú Đông chiều về Song Thủy Nam đi cuối Bảo Định vẫn chưa nghe được điều gì em định nói

em. Mai mốt không còn phà sông chảy về đâu…

N.T.H