Nguyễn Thuý Quỳnh gửi một nàng Tô Thị

480

27.01.2018-23:30

Đồng hành

 

Bỗng dưng tôi nhận ra người đồng hành là chị

áo mưa cũ, dép nhựa cũ, xe đạp cũ

mặt nhễ nhại nước

những bắp cải su hào xô người về đằng trước

 

chúng tôi đi bên nhau

mưa hắt từng quầng giá buốt

 

phố sớm nay trên trời dưới hoa

như thể người ta trồng hoa một năm dùng cho một ngày

hai bên đường, hoa và người so nhan sắc với nhau

chúng tôi trôi ở giữa

 

không làm quen nhau

vẫn thấy mưa ấm hơn trên má người đồng hành

và biết

có những người đàn bà chở bắp cải su hào phía trước

có những người đàn bà chở nỗi cô độc đằng sau

đường sao mà dài…

 

cứ thế

chúng tôi đi qua những phố đầy hoa.

 

 

Gửi một nàng Tô Thị

 

Giá những con sóng đừng gọi tôi đến đây

để tình cờ gặp chị

hiền lành và nhẫn nại nhường kia

nàng Tô Thị của thời siêu thị.

 

Giá những cơn gió đừng mang đến tôi

những lời rất mực đàn bà kia

để tôi tin mình đàn bà hơn chị

trong tay anh

người đàn ông đầu tuần hôn con, cuối tuần hôn vợ,

giữa tuần hôn người tình.

 

Giá chị đừng hiền lành đừng nhẫn nại đừng cả tin thế kia

để sóng với gió không cuốn đi

niềm kiêu hãnh lừng lững trong  tôi.

 

Tình yêu nào có lỗi gì

anh bảo thế và tôi tin thế

lúc ấy nồng nàn, nào ai nghĩ

có một nàng Tô Thị thứ bảy nào cũng bật nước nóng đợi chồng.

 

Chị ơi…

xin chị cứ vọng phu, chỉ trái tim đừng mỏi mòn nhịp cũ

trái tim hãy hát lên gọi anh về.

 

Tôi gửi chị lạy này

rồi hóa đá mà đi.

 

 

Một sáng Đồng Văn

 

Vừa mới sáng đã gặp em góc chợ

Hẳn em đi khi lá rừng còn ngủ

Bó củi to trùm lên lưng nhỏ

Từ bản nào xuống vậy, bé ơi?

 

Mưa Đồng Văn, đá cũng sũng nước rồi

Có chiếc ô, em che lên củi

Củi ướt ai mua, làm sao đem về núi?

Mưa vô tình lây ướt cả sang tôi.

 

Phiên chợ ngày mưa thưa thớt bóng người

Em cõng củi dầm chân đứng đó,

Tôi khoác túi bồn chồn về phố

Có vệt khói dài lặng lẽ theo sau.

Nhà thơ Nguyễn Thuý Quỳnh

 

 

Nhớ Trịnh

 

Nhiều lúc không thể chịu đựng cuộc đời này

thêm một giây nào nữa

tôi trốn vào cõi anh

 

Những thanh âm dịu dàng xoa lên vết đau,

dịu dàng nâng tôi bay

qua mênh mông địa đàng

mọi khổ đau, hận thù, cả sự cô đơn

giờ ở lại phía sau xa lắc,

trở về tận cùng sự thanh khiết cỏ cây sau chuyến mưa qua

 

Đúng là anh không sinh ra từ đây, không lớn lên từ đây

chốn nhân gian buồn này

anh đến từ nơi nào xa lắm ngoài kia,

cánh vạc gầy guộc nhỏ,

một ngày ghé thăm rồi lại vẫy tay xa

tôi chạy theo

đánh rơi cả bốn mùa phía đầu non cuối bể

vọng từ trên cao tiếng người khe khẽ:

cuộc đời có bao lâu mà hững hờ

 

Từ ấy,

tôi mang theo bên mình giấc mơ viên sỏi nhỏ

ngày qua ngày, đêm thay đêm, ủ nó bằng hơi thở,

rồi sống, rồi  yêu, chờ một ngày mặt trời không đến nữa,

để nghe lời sỏi hát

rằng, làm sao mà Trịnh biết,

bia đá cũng đau.

 

NGUYỄN THUÝ QUỲNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phạm Quang Tiễn & Đất Tổ

>> Trúc Phương lời cầu hôn của gió

>> Phạm Trung Tín chân bước gần mắt ngó xa

>> Như Quỳnh de Prelle nắng trong tuyết

>> Phạm Công Trứ lời thề cỏ may

>> Nguyễn Kim Hương buông lơi điệu nhung mềm

>> Phạm Phương Lan bình yên là giấc chiêm bao

>> Trần Thế Tuyển gõ cửa một thời

>> Doãn Minh Trịnh giấc mơ xuân

>> Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

>> My Tiên những ký tự mùa…

>> Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…