Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay của nhiều tác giả (đợt 2)

549

(Vanchuongphuongnam.vn) – Hoạt động nhằm kỷ niệm Ngày thơ Nguyên Tiêu và hưởng ứng lời kêu gọi của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, về những hoạt động tôn vinh thơ. Văn Chương Phương Nam sẽ chọn đăng những bài thơ theo chủ đề “Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay” trong 3 ngày: 25, 26 và 27/2/2021.

Trong số những bài thơ được đăng, Ban Biên tập sẽ chọn ra 10 bài thơ hay nhất để tặng 10 phần quà có ý nghĩa. Quà tặng do nhà thơ Lâm Xuân Thi tài trợ. Ngoài ra, 10 tác giả có bài thơ hay nhất sẽ sẽ nhận được giấy chứng nhận “Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay” của Hội Nhà văn TP. HCM trao tặng.

Mời các tác giả gửi thơ về địa chỉ email: vanchuongphuongnam@gmail.com. Email có tiêu đề Tham gia Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay (mỗi tác giả gửi ít nhất là một bài thơ và nhiều nhất là 2 bài).

Thời gian nhận bài đến hết ngày 27/2/2021. Kết quả sẽ được công bố tại website Văn Chương Phương Nam vào ngày 5/3/2021.

Dưới đây là những bài thơ của các tác giả tham dự được BBT chọn đăng trong kỳ 1.

 

 

Giấc mơ

Nguyễn Ngọc Hạnh

Khi ánh trăng sắp tan ra trong đêm nguyệt thực

Bầy chim ngủ yên trên cành cũng hối tiếc, bay đi

Bay về phía bầu trời vô định, bay về đâu trong đêm mịt mù

Mùi hoa sữa sau vườn cũng bay đi, bay mất ánh trăng

Một chút tàn phai còn lại với mình tôi, giá lạnh

Giấc ngủ vẫn từng đêm chập chờn không còn mơ thấy gì

Không còn biết ai đã đạp vào cơn mơ hạnh phúc

Đêm cứ thế tan ra, ngày cứ thế trôi qua, tẻ nhạt

Ánh trăng ngày xưa từ đó cũng tan dần…

Khi ngồi nhớ, lại quên ngày mong nhớ

Khi nỗi buồn lấn hết những ngày vui

Không còn biết tiếng chim lạc bầy kêu khản giọng

Bay về đâu khi trăng vỡ tan rồi

Khi em cầm ngọn gió cuối thu

Chiếc lá vàng rơi vào bài thơ tình phai nhạt

Em đừng chạm hồn tôi, một nỗi niềm ẩn khuất

Đâu phải là nơi dừng chân mà chỗ cuối của con đường   

Xin cũng đừng bội ước với dòng sông

Nơi ấy vẫn là nơi em đến

Vẫn là suối nguồn chảy ra biển lớn

Là bến sông xưa em neo đậu mưa chiều

Xin đừng vấp tiếng chim kêu

Vỡ tan giai điệu mùa thu mượt mà trong trẻo

Đừng để khi trở về nơi vườn hương cũ

Tiếng chim lạ rồi, mất giọng thơ xưa.

N.N.H

 

 

 

Nói với Nguyên Tiêu

Nguyễn Thanh Hải

Tư lự rồi cũng xỏ lại đôi giày của mình

không biết một hay hai hay ba tháng Giêng này là lần mấy thứ

lỡ hứa với mùa xuân về đọc mấy lời tâm sự

đành đăng nắng nơm sương tìm gió nhạc làm nền

 

Đã nhìn thấy đồng sông mây chảy qua mặc khải chiều

mà nắng vẫn cứ ngồi ngang ngang trên kỷ niệm

chưa đưa tay đã chạm tà huy tím

tự hỏi con sâu đo đã đo đếm bao ngày mà chưa giải mã được kiếp bướm buồn

 

Em thả đôi tà nguyên tiêu là bữa đó mây suông

câu thơ cũng biết trèo sân khấu

không thể nán cùng trăng tàn bờ giậu

ra về còn lắt lẻo ngày sau…

 

Thì đã ký tặng nhau những lời sông núi

chỉ thương những xa xôi còn chưa kịp về

thương người cầm nguyên tiêu đứng bên trời non bể

nghĩ về chiếc lá trăng non…

 

 

Cây Đại

Bùi Tuyết Mai

Dáng cây như ngọn lửa xanh

Cháy lên ước nguyện an lành trần gian

Chau mày mắt lá miên man

Lặng nhìn đâu cảnh bần hàn đắng cay

 Hoa nghiêng nghiêng những vành tai

Trong thoang thoảng gió lời ai nguyện cầu

 Khiêm nhường mộc mạc một màu

Sân chùa cây đại cúi đầu tụng kinh.

 

 

Thơ tình thời giãn cách

Vũ Thanh Hoa

Những thành phố lại bắt đầu phong tỏa

Trên cành xanh, xuân tách hạt nảy mầm

Chốt kiểm soát chặn lối ra các ngả

Khoảng cách mỗi người ngày một giãn xa

 

Người rơi lệ khi cái ôm trở thành hiểm họa

Bắt tay nhau cũng cẩn thận sát trùng

Nụ hôn ngủ trong khẩu trang kín mít

Cánh mai đầu mùa nở giữa khu cách li

 

Con Covid chẳng thể nhìn bằng mắt

Chia cắt lứa đôi, hủy hoại cả vương triều

Nặng trĩu âu lo trên bờ vai thế kỉ

Cô độc bao trùm, hoài niệm đóng băng

 

Những thành phố lại bắt đầu phong tỏa

Xuân vẫn ùa vào cánh cửa cài then

Nếu sống sót qua được mùa dịch bệnh

Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?

V.T.H 

 

 

Mẹ gieo hạt ngọc

Vương Thiên Nga

Trăng nghiêng ngoài ô cửa

Nguyên Tiêu bỗng giật mình

Ta hóa thành khách lạ

Trong ngôi nhà rộng rinh

 

 Rưng rưng ngày lộng gió

Cô đơn uống bóng mình

Lấp lánh sương đầu ngõ

Hắt ánh đèn lung linh

 

Lầu cao khô tiếng mõ

Mẹ tụng vào canh khuya

Lời nguyện cầu nho nhỏ

Nước mắt ta đầm đìa

 

Mẹ đang gieo hạt ngọc

Ta bắt đầu từ đâu…?

 Trái tim ta òa khóc

Khoảng không trên mái đầu.

Chiều trung du

 

Lưng đồi choàng mảnh mây chiều

Mỏng manh sợi khói hờ treo mái nhà

Chập chờn bóng nhạn trời xa

Rừng thưa sót một tiếng gà mỏng teo

 

Trăng cong lưng tựa đỉnh đèo

Lờ mờ sương khói càng khêu nỗi buồn

Chân đồi chùa rót chuỗi chuông

Mõ đàn trâu gõ dọc đường hòa theo

 

Hồn chiều nhẹ tếch trong veo

Tham sân si… quẳng bên đèo gió mây.

V.T.N

 

 

 Tản mạn chiều Mùng Ba

Trần Thế Tuyển

Ta như hạt sương sót lại giữa trưa hè
Nửa thế kỷ qua đi
Còn giữ lại câu thề
Buổi chia tay bến sông quê, ngày ấy.

Mấy cuộc chiến tranh
Bừng bừng lửa cháy
Bom dội nóc hầm
Sốt rét rừng như quỷ dữ
Tóc rụng, mắt sâu, bọt bèo, mùa lũ
Ta như giọt sương sót lại giữa trưa hè.

Nỗi cô đơn chìm ngập
lối về
Chiều mùng ba Tết
Chuyến máy bay cuối cùng từ Siêm Riệp
Đưa ta ra khỏi cuộc chiến tranh
Những rừng cây thốt nốt lạnh tanh
Xác người chết chất chồng phum sóc
Ta bỏ lại sau lưng cái chết
Để trở về bên cái chết của em.

Bánh xích nghiến đường ray dẫu thân quen
Như dao cứa trong tim ta tê dại
Ta trở về sau tháng ngày xa ngái
Bên cánh đồng giá buốt gió heo may
Phi lao khóc ai mà gầm rú chiều nay
Hoa vẫn thắm trên nấm mồ hiu quạnh
Ta bước ra từ chiến tranh, nơi mịt mù bom đạn
Hố mắt sâu không giọt lệ đớn đau
Trước mộ em, ta có khóc đâu
Mà tràn mi giọt đời tuôn chảy…

Ta như giọt sương đọng lại giữa trưa hè, mê mải
Giọt sương không chịu hoà tan
Chỉ có trái tim ta mênh mang
Giữa cảnh đời ngang trái.

Ta đã nói với em những gì
Chiều đầu Xuân ấy
Phía trước ta dằng dặc con đường
Ai biết được số phận giọt sương
Nơi biên cương chập chùng mây gió
Ta cũ đi, giọt sương đời vẫn đó
Để trở về ký ức vẹn nguyên
Để nghe tiếng còi tàu đêm đêm
Nghĩ về em nơi cánh đồng giá buốt
Em giữ lại tuổi hai mươi trong suốt
Như lời hẹn ước trăm năm
Để ta thành giọt sương
Đọng lại giữa trưa hè đổ lửa.

Năm tháng qua đi
Bao nỗi niềm trăn trở
Ta vẫn nghe bánh sắt nghiến đường ray
Ta vẫn nghe gió rít vòm cây
Cánh đồng làng nấm mồ đất mới
Hoa vẫn thế như chưa hề bối rối
Chim vẫn bay như chưa hề đơn côi
Ta vẫn là giọt sương, thế thôi
Dẫu cuộc đời bao thăng trầm, thách thức!

Chiều 3 Tết Tân Sửu

T.T.T

 

 

 Trăng Nguyên Tiêu

Bùi Đức Ánh

Đêm Nguyên Tiêu trăng tự tình lơ lửng

Vầng trăng tròn sao lại khuyết tình em

Anh ngồi nhặt từng nỗi nhớ bên thềm

Em hay sương rơi lặng thầm bên phiến lá

Màu mắt em hay ánh sao níu tin yêu về vội vã

Tựa đêm buồn trăng bàng bạc ngõ yêu thương

Anh và em hai đứa mỗi con đường

Sao không thể  theo trăng về chung lối?

Buồn ơi, anh yêu em đâu có tội

Trăng nguyên tiêu trăng sáng hỡi trăng ngần

Anh mãi thiếu bóng một tình nhân

Đợi em giữa bốn mùa tròn khuyết

Anh ngắm sao đếm tuổi mình nuối tiếc

Như vì sao lạc lõng  ngỡ ngàng

Dẫu rong rêu có phủ cả thời gian

Kí ức trăng nguyên tiêu, em vẫn là nỗi nhớ

B.Đ.A

 

 

Cảm ơn mặt đất nhấp nhô

Bình Địa Mộc

Đất nghe đất khẽ thì thầm

 Cánh quạt điện gió quay chầm chậm đêm

 Dưới lòng cát trắng mũn mềm

 Con dong bóp bụng đẻ thêm trứng vàng

 Tuyến đường cao tốc bắt ngang

 Hai bờ sông bãi ngô đang giải trình

 Cánh đồng lúa trỗ bình minh

 Bông từng bông trĩu nặng tình quê hương

Đất nghe đất rõ yêu thương

Mỗi mai lên tiếng trống trường điểm danh

Bầy chim chiền chiện đành hanh

 Hết chuyền cành lại nhảy quanh nụ cười

Ngập ngừng ôm bó hoa tươi

Bệnh nhân khỏi bệnh tặng người hàm ơn

Cổ xe dịch cúm bôi trơn

Những toan tính những thiệt hơn chau mày

Đất nghe đất thở từng ngày

 Nuôi dòng nước ngọt từ rày trong veo

 Nuôi đồng xanh nẩy mầm reo

 Đôi bàn tay hộ cận nghèo múa lân

Máy bay giá rẻ đằng vân

 Bao du khách bấy nhiêu lần hoan hô

Cảm ơn mặt đất nhấp nhô

 Cho em xây đắp cơ đồ tương lai

B.Đ.M

 

 

Giữa vô vì

Dung Thị Vân

Đầu xuân ta luận người tri kỷ

 Luận cả tri âm giữa vô vì

 Ta ngộ trần gian người đổi dạ

Cõi vô thường nhất tự cố tri

Ngẫm xuân mà trời vẫn đương đông

Chưa xuân mà nụ đã tươi hồng 

Trái đất quay – sao vừa nhân thế

Ngẫm cõi dương gian kẻ bạc lòng

D.T.V