Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay của nhiều tác giả (đợt 10)

692

(Vanchuongphuongnam.vn) – Hoạt động nhằm kỷ niệm Ngày thơ Nguyên Tiêu và hưởng ứng lời kêu gọi của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, về những hoạt động tôn vinh thơ. Văn Chương Phương Nam sẽ chọn đăng những bài thơ theo chủ đề “Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay” trong 3 ngày: 25, 26 và 27/2/2021.

Trong số những bài thơ được đăng, Ban Biên tập sẽ chọn ra 10 bài thơ hay nhất để tặng 10 phần quà có ý nghĩa. Quà tặng do nhà thơ Lâm Xuân Thi tài trợ. Ngoài ra, 10 tác giả có bài thơ hay nhất sẽ sẽ nhận được giấy chứng nhận “Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay” của Hội Nhà văn TP. HCM trao tặng.

Mời các tác giả gửi thơ về địa chỉ email: vanchuongphuongnam@gmail.com. Email có tiêu đề Tham gia Nguyên Tiêu – Những bài thơ hay (mỗi tác giả gửi ít nhất là một bài thơ và nhiều nhất là 2 bài).

Thời gian nhận bài đến hết ngày 27/2/2021. Kết quả sẽ được công bố tại website Văn Chương Phương Nam vào ngày 5/3/2021.

Dưới đây là những bài thơ của các tác giả tham dự được BBT chọn đăng trong kỳ 10.

 

Tự tình trăng thơ

Vi Thanh Hoàng

Cúc áo mùa xuân khẽ mở

Tháng giêng lồ lộ nõn nà

Trời hình như vừa nhỏ dãi

Li ti ướt đẫm đồng hoa

 

Chàng gió bồi hồi run rẩy

Rùng mình khẽ chạm nàng xuân

Thầm thì lời yêu vội vã

Thẹn thùng cuống cả bước chân

 

Kìa trăng khỏa thân dạo ấy

Nguyên Tiêu đến độ căng tròn

Trăng-thơ say sưa mơn trớn

Tự tình ngây ngất càn khôn

 

Cuộc vui thoáng trong chớp mắt

Biết còn gặp lại kiếp sau

Luân hồi trùng trùng muôn nẻo

Hãy yêu như thuở ban đầu.

V.T.H

 

 

Mẹ chờ trăng tan 

Nguyên Như

Sương trở nghiêng vành nón

Trên thớ bùn hằn sợi nhớ tây nam

Mẹ ngủ cùng trưa bên đường cày nứt nẻ

Hông sạm màu nâu

Mặc trăng lên – mặc cả dấu chàm

 

Đêm chập choạng

Những vộc củi khô dập dờn búp đỏ

Đám trẻ chưa về còn mải níu chân mây

 

Mẹ cuộn tóc bạc cạnh cánh sao

Những điều ngọt ngào từ trong veo đáy mắt

Thương con đường xa thương dông sông dài

 

Mẹ nghe tiếng đám trẻ lơ vơ ngoai cửa

Rón rén vạch liếp sương bên hè

Đâu đâu nào, chỉ hơi thở biêng liêng

 

Chút nhẹ nhang mẹ cấy đầu xuân

Thơm đòng ban mai mỗi vụn “trăng” tàn…

 

 

Thơ tự do ngày cuối năm 

Khuê Việt Trường

Rồi ngày cạn hết, những ngọn đèn đường thắp muộn chong soi hàng vạn lối về. Có người nôn nao gõ cánh cửa nhà và một bửa cơm dọn lên cùng tiếng cười vui loang vỡ. Có người ngồi ở góc phố kêu đĩa cơm bình dân ăn cho đủ bữa. Mỗi người mỗi cuộc đời.

Khi lòng đầy gươm dao thì bước chân đi cũng làm những viên sỏi hồn nhiên cựa mình đau đớn. Người mang gươm đao về nhà làm chi để nắng cuối ngày chần chừ không qua bên kia núi.

Khi lòng vui như hội, những mái ngói trăm năm lặng im cũng nhón ngó theo rộn cùng. Khi lòng không sân si, chân bước nhẹ nhàng khiến con đường loang bài ca vui.

Ngày cuối năm phố có cơn mưa nhỏ. Trốn một hiên nhà chợt nhớ một người đã xa. Bấm vu vơ một tin nhắn gởi về, áp mà mình với đôi bàn tay lạnh, chợt nhớ cơn mưa nào chở nhau đi cùng phố.

Bao nhiêu chia lìa đã từng? Bao dùng dằng đã từng? Bao lá thư đã viết? Bao vòng ôm đã không còn? Tất cả sẽ không còn vì cuộc đời này vốn vậy, và luôn như vậy.

Ngày cuối năm con thạch sùng bé con chào đời ở một góc tường, chợt bật tiếng kêu thảng thốt giữa trầm luân.

15/12/2020

K.V.T

 

 

Tự khúc tháng Giêng

Nguyễn Quỳnh Anh

Người về gọi lại tháng Giêng

Lợp vào thăm thẳm mái thiêng đình làng

 

Cánh đồng qua những mùa màng

Chiếu chèo diễn tích xốn xang sân đình

 

Em thời một thuở trúc xinh

Miếng trầu cánh phượng thắm tình duyên quê

 

Lá răm rưng rức bùa mê

Hoa xoan tim tím bay về ngày xanh

 

Dỗi hờn một chút mong manh

Lỡ làng hương bưởi hương chanh một thời

 

Thôi đành câu hát ầu ơi

Hạt mưa lất phất nghe vời vợi xa

 

Bây giờ em cũng… người ta

Hội làng tôi lại hóa ra… người thừa.

N.Q.A

 

 

Tháng Giêng vẫn còn hoa 

Ngô Văn Cư

Tháng giêng khẽ đến mềm như lụa

Đợi dáng em về vui lối xưa

Nhà ai còn mấy chùm hoa muộn

E ấp bên thềm tươi nắng trưa

Ai vẽ tình xuân màu rực rỡ

Nghe cỏ bật mầm non đón mưa.

 

Sương giăng màu sữa trời giăng lạnh

Tháng Giêng an lành bước chân ai

Dáng buồn bên phố còn lững thững

Một nốt trầm rơi giữa phố dài

Hình như sương bạc vương trên tóc

Mà ngỡ em về trong nắng mai.

 

Chợt thấy mắt em buồn da diết

Phải chăng ánh mắt của ngày qua

Anh nhặt vào tay từng mảnh vỡ

Mà nghe trong lòng sao xót xa

Buột miệng gọi tên em mà nhớ

Tháng giêng đường phố vẫn còn hoa…

N.V.C

 

 

“Ship” giùm vạn nụ hôn

Trần Ngọc Hoa Hồng

Vẫn trăng đúng hẹn Nguyên tiêu

Treo bên Thập Vịnh cùng gieo thơ tình

Vẫn màu mật vẫn tròn vành

Soi miền biên trấn áng thanh bình rằm.

Mà hồn Thập vịnh hồn trăng

Trôi đâu về phía nhọc nhằn cách li

Thuyền thi nhân lướt sóng đi

Buồm dong về phía người vì thương nhau.

Tứ treo giàn ấy bí bầu

Chữ câu ngày giãn cách đau khó vần

Nguyên tiêu mặc khách tao nhân

Thưởng buồn trong cửa khép bần thần thơ.

Một vần lo, cứ cứng đơ

Thương bay về phía bơ phờ em tôi

Hết nổi rồi

Ới thơ ơi!

“Ship” dùm vạn nụ hôn môi

Lẹ dùm.

T.N.H.H

 

Tháng Giêng trẩy hội thơ

Tú Oanh

Tháng giêng trẩy hội Nguyên Tiêu
Câu thơ gửi gió cánh diều quê hương
Thân em lạc bước, đoạn trường
Một ngày đất khách buồn vương trĩu lòng

Phận em ai biết đục trong?
Những đêm ôm giấc mơ dòng sông xưa
Vục chút ấm đắp đủ vừa
Xua bầu khí lạnh hóng mưa Xuân về 

Trút vơi những buổi xa quê
Thu gần khoảng cách não nề em qua
dang tay Tổ quốc hiền hoà
Chở che em giữa bao la đất trời

Hồn quê là tiếng à ơi
Nẻo đường in dấu bời bời bước chân
Lúc đi xa, lúc về gần
Mẹ Việt Nam chẳng phân vân đón chào

Mẹ ru cơn gió lao xao
Để em biết vị ngọt ngào tình quê
Quê là bến đỗ em về
Quê là máu thịt ai chê, dối lòng!
26.2. 2021

T.O

 

 

Sáng xuân 

Lê Huỳnh Túy Tâm

Sau tết tôi về

Gặp sông Thu Bồn neo con đò đứng đợi

Bến nước xôn xao

Như mừng đón.

Đầu giêng hai

Trời trong văn vắt

Cành xuân còn nẩy lộc sum suê

Mắt mẹ cười

Thơm trầu cau trước ngõ

Trước vườn hoa cải trổ bông.

Người người nói cười râm ran

Ngang ngõ

Trai gái quê vác cuốc ra đồng

Sáng xuân

Tiếng gà cục ta, cục tác

Gọi bình minh lu lú mọc sau hè

Tiếng cơm sôi

Lừng thơm hương gạo mới

Em ra vườn hái xanh mượt mồng tơi

Bao tết xa

Con về thăm mẹ

Như trẻ thơ

Dưới gầy guộc tay người

Hiên sân vẫn nở đầy vạn thọ

Thầm mong ơn trên

Mẹ thọ tuổi đất trời.

L.H.T.T

 

 

Cô Gái tháng Giêng          

Nhất Chi Mai

Cánh đồng đang độ vào xuân

Nắng nghiêng vành nón phân vân áng chiều

 

Hoàng hôn thả dáng phiêu diêu

Tay em hái những yêu kiều, đắm say

 

Muôn hoa thơm ngát đã đầy

Kìa em thấp thoáng cho say lòng người

 

Mùa xuân dệt những xinh tươi

Ngàn hoa dệt thắm nụ cười môi em

 

Gió lay lọn tóc buông rèm

Mây pha ánh mắt, nắng mềm hàng mi

 

Áo nâu ôm nét nhu mì

Tay em ôm đóa xuân thì nâng niu

 

Cúc vàng dâng lễ Nguyên Tiêu

Vầng trăng tỏa sáng bao điều trở trăn

 

Níu mùa… xuân dẫu cách ngăn

Dịch lui ta lại xa gần chung đôi

 

Trăng lên tỏa sáng lưng trời

Chuông chùa ngân mãi những lời yêu thương!

N.C.M