Nguyễn Trọng Lĩnh – Xoay vần chiếc lá rơi

279

 

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh

Chiều

Mặt trời đổ bóng ma

nhóm lửa dưới tán hồi

khói niềng cong phiến lá

trong mắt chiều buông lơi

 

Mây chìm nổi kiếp người

gió ẩn mình lặng lẽ

xoay vần chiếc lá rơi

trở về nguồn rất khẽ

 

Chuông chùa ngần dâu bể

lần tràng hạt thâm sâu

giữa cạn nông trần thế

tha thiết tiếng kinh cầu

 

Lòng tôi bay Sáo Sậu

tung đôi cánh độc hành

thương về nơi cố quận

hồn gõ nhịp cầm canh…!

 

 Những kí ức xanh

 

Tôi nhặt những nơron mọc rễ

Từ chiếc gáo màu đỏ

Bay về phía mặt trời xanh.

 

Ở đó. Bầy chim non ngủ thiếp

Trong mùi mẫn câu ca của lời tóc bạc

Lưng núi phơi trần vác mùa giông tố

Và dòng sông nở hạt phù sa

Chảy năng lượng sáng vào:

Khao khát tuổi thần tiên

Đồng cỏ thủy tinh pha ánh lửa trời mơ ước

Và ruộng lúa nặng bông…

Hóa vào hồn tôi

 

Ở đó. Em bước ra từ cổ tích

Sánh mùi thơm quả thị

Bung hương trên bàn tay thời gian

Hiền ngoan như cô tấm

Đóa trăng trước đêm rằm. Khao khát…

Tôi gặp em giữa ngậm ngùi câu hát:

“Chuyện một chiếc cầu đã gãy”

Nước Hương Giang vỗ nhớ đôi bờ…

Rớt lại tim tôi

 

Những ký ức xanh.

 

N.T.L