Nhịp đời trôi, réo gọi đẩy đưa – Thơ Lê Thanh Hùng

67

Tranh minh họa – Tác giả: Họa sĩ Nguyễn Quang Tuấn

 

Xuân muộn

Rồi thời gian, trôi son, lợt phấn

Em sẽ về, chấp chới, ngày xưa

Bao nhiêu năm, tình, đời lận đận

Thì sá gì đâu, chuyện nắng, mưa

                       

Bến sông xưa, sóng đọng trên đầu

Cơn gió giũ, thời gian, tóc rối

Thềm cũ, mưa rơi, bong bóng nổi

Về đâu? Kỷ niệm biết tìm đâu

                      

Và em ơi, ngày mai sẽ tới

Xuân muộn, mà sao vẫn đắm say

Bờ cỏ biếc, khép mình như đợi

Nắng quái, chiều hôm, đổ bóng đầy

                     

Ta vẫn tin, tin suốt cuộc đời

Đất nước và tình yêu, trẻ mãi

Dẫu dĩ vãng, không còn trở lại

Thì vẫn yêu, yêu mãi, em ơi

         

 

Phan Rí chiều tháng chạp

Tặng chị Cẩm Hương

Trăng Phan Rí, vạnh tròn nỗi nhớ

Sóng khẽ khàng, ru rặng phi lao

Cứ tất bật, tròn xoay, buổi chợ

Để giờ đây, nghe gió thì thào…

                      

Bao nhiêu năm, nặng đời dâu bể

Bỗng chiều nay, nhớ mộng ban đầu

Còn điều gì bây giờ mới kể?

Chuyện ngày xưa, rơi rụng từ lâu…

                      

Gió cứ gió, ngang trời thổi mãi

Từ triền cao đến tận biển sâu…

Tìm ký ức – dặn dò con gái

Cũng như mình, chúng có nghe đâu!

                      

Bản sao đó – của mình – thời trẻ

Thôi đời sông, đời suối, trôi dòng

Cứ chảy đi – Biết nhiều ngã rẽ

Hãy yên lòng về với biển Đông …

                      

Trăng tháng chạp, trời se se lạnh

Ngồi im nghe – nhức mỏi toàn thân

Tiếng siêu thuốc, reo sôi ngoài sảnh

Chợt ai về, lóng lánh – mùa xuân…

I/2015

 

Gửi…

Bình yên nhé – người xưa, tóc rối

Xa lắm rồi, ngày tháng lênh đênh

Xao động mãi, dặm đời chìm nổi

Đong yêu thương, cuối bãi đầu ghềnh

                     

Bình yên nhé – người xưa, mây trắng

Trôi về nơi xa lắm, người ơi!

Dẫu có biết, trời xanh dấu nắng

Vành môi xưa, tím ngắt, gọi mời

                     

Bình yên nhé – người xưa, hư ảo

Mộng ban đầu, tan vỡ từ lâu

Mưa bụi bay, còn ai ướt áo

Con đường quen, đứng đợi chờ nhau

                    

Bình yên nhé – người xưa, sâu lắng

Bài tình ca, tròn khép cung môi

Điều trăn trở, phía sau dấu lặng

Sao mơ hồ, đọng mãi tình thôi

                   

Bình yên nhé – người xưa, hoan lạc

Bỏ quên bờ sông mộng ngày xưa

Kỷ niệm chất trong phòng cũ nát

Nhịp đời trôi, réo gọi đẩy đưa…

                   

Bình yên nhé – người xưa, nắng mới

Theo nhau về, trong những bước chân

Thương lối cũ, cỏ hoa vẫn đợi

Vỡ toang chiều, rơi rụng tràn sân…

VIII/2015

 

Chiều bến sông

Nhẹ như cánh võng bên thềm

Chiều buông xuống muộn, ngọt mềm trăng lên

Sóng xa, vỗ cửa sông, duềnh

Vắng em, chợt thấy lênh đênh bến đời

L.T.H

Bắc Bình, Bình Thuận