Như hồn thiêng dân tộc tự ngàn xưa… – Thơ Phạm Tự

139

Tác giả Phạm Tự 

 

Uống nước nhớ nguồn 

Ba mươi tháng Tư tràn niềm vui rạo rực 

Non nước ba miền lộng lẫy cờ hoa 

Khắp đất trời vang khúc khải hoàn ca 

Độc lập – Tự do mãi là chân lý! 

 

Ta đã đi suốt dặm dài thế kỷ 

Những bước chân in dấu khắp nẻo đường 

Ánh mắt nụ cười tràn ngập yêu thương 

Lặng đọng trong tim những đêm trường thao thức 

 

Chiến tranh đau thương đã vùi trong ký ức 

Bao người hy sinh chẳng thể trở về…

Thương mẹ già rơi lệ xót tái tê 

Ngày vui đến càng nhớ về quá khứ 

 

Tên các anh mãi đi vào lịch sử 

Như hồn thiêng dân tộc tự ngàn xưa…

Thời gian trôi đi mùa lại tiếp mùa 

 Vẫn đẹp mãi những vần thơ hạnh phúc!

 

Ba mươi tháng Tư lòng người vui rạo rực 

Uống nước nhớ nguồn…

sáng đạo lý Việt Nam  

                       

 

Héo thầm

Anh đi chinh chiến… không về

Em còn giữ mãi lời thề trong tim

Bao năm lặn lội kiếm tìm

Đất đen đất đỏ… nỗi niềm xót thương!

 

Liễu mềm nhuốm lạnh màu sương

Mắt mờ gối mỏi… khói hương vô hồn

Đơn côi dạ héo gan mòn

Âm dương cách biệt giọt buồn chẳng vơi!

 

Héo thầm… khuya sớm đâu nguôi

Sắc xuân hóa đá… một đời vọng phu…!

 

 

Tổ quốc thiêng liêng

“Đất nước ta chưa đẹp thế bao giờ” 

Ngày vui đến còn âm vang mãi mãi 

Trong giọt đàn bầu, trong khúc dân ca 

Trong tình yêu thương ấm lời ru của Mẹ 

 

Tổ quốc thiêng liêng vươn mình sức trẻ 

Bốn nghìn năm mưa bể chớp nguồn 

Bao trận đánh kẻ thù luôn tháo chạy 

Dòng máu Lạc Hồng trung dũng hiên ngang 

 

Từ hoang sơ hương gió nội mây ngàn 

Hoa nở rộ nước non mình đẹp thế 

Đôi mắt Mẹ sáng thêm lòng con trẻ 

Ta vững vàng với khí thế Việt Nam! 

 

Từ Bắc chí Nam xuân sắc rộn ràng  

Vang bài hát: “Có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”! 

 

 

Lối xưa 

Em đi đã mấy xuân rồi 

Đào phai rụng cánh héo lời gió đông 

Bướm vàng ngơ ngẩn nắng rong 

Sắc buồn cánh nhạn xót lòng sương giăng 

 

Em đi đã mấy mùa trăng 

Đêm nghe tiếng hạc tre măng ngậm ngùi 

Lời thề lạc bóng sao rơi 

Cau vàng rụng rốn mồ côi qua mùa 

 

Chiều sa ngân tiếng chuông chùa 

Nao lòng hoa cỏ… lối xưa vắng người!  

P.T