Những cơn gió thở dài – Thơ Phạm Thanh Bình

307

Nhà thơ Phạm Thanh Bình 

 

Hương cỏ mật

Ôi mùa đông nắng vàng

…như ngọn nến

Lả lơi cùng 

ve vuốt gió heo may

 

Bếp nhà em

ai nhóm lửa hương bay?

Thơm cỏ mật…

ngất ngây chiều khát gió

 

Anh run rẩy 

lật từng trang kí ức 

Chợt thương mình nênh nổi

…giữa đời trôi

 

Khép vành môi

ngậm nỗi buồn vô cớ

Tuổi thơ ơi!

Xa lắc một cánh diều

 

Em hư ảo…

lướt nhanh qua miền nhớ

Chuyến xe đời 

anh thêm nặng ưu tư

 

Giá mà như 

có vườn táo Địa Đàng

Thượng đế phạt

vẫn xin thò tay hái

 

Anh góp nhặt chút sắc vàng

…tê tái

Hình bóng em 

như màu nắng phôi phai

 

Hoàng hôn tắt 

tựa mắt đời khép lại

Em có nghe

những cơn gió thở dài!

 

Không mùa

Hình như thu đã cạn mùa

Nắng không vàng nắng

trời u ám trời

 

Xin em đừng nhặt lá rơi

Thu dan díu phố

giữa vời vợi đông

 

Từ ngày em bước sang sông

Mùa đi, mùa đến

anh không mùa nào 

 

Bốn mùa hoa lá xôn xao 

Em đi chả để mùa nào

Cho anh?!

 

Gió đầu đông!

Sáng bước chân ra phố

Gặp cơn gió đầu đông

 

Nghe chộn rộn trong lòng 

Sao nhớ ai đến lạ?

 

Gió nhặt từng chiếc lá 

Cuốn theo mùa thu qua

 

Chơ vơ một trái bàng

Mùa đi chưa kịp hái

 

Ban mai vừa tỉnh giấc 

Thương thu nắng hoe vàng 

 

Cúc họa mi bé nhỏ 

Nhớ gió nhòe sương mai

 

Mùa theo mùa đi mãi 

Nỗi nhớ rộng dài thêm 

 

Tàn thuốc đầy, cạn đêm

Thêm một ngày… ta nhớ!

P.T.B