Những khúc cảm – Chùm thơ Lê Đỗ Lan Anh

834

(Vanchuongphuongnam.vn) – Người đàn bà con vẽ bằng kí ức hôm qua/ Trốn tìm giữa hai tường vôi trắng/ Như thể lời nguyền rạn nứt/ Đổ sầm những bước chân/ Mẹ ở đâu?/ Con ở đâu?

Những khúc cảm

 

IV

 

Mẹ ơi!

Trên khung toan con vẽ con

Rã rời manh áo

Đường kỷ hà dòng kẻ đen

Không dấu chân trời

Một gam màu nuốt bóng 

Con chuột con đỏ lên vì lạnh

Mặt đất với đường biên không giới tính

Ủ dụ đám mây rơi xuống từ mặt người cười khóc

Như kẻ không nhà

Con trườn khỏi bóng con đường

Vết sẹo nứt thân thể mờ đục

Ánh sáng nuốt mất con

Nhà thơ Lê Đỗ Lan Anh

V

 

Mẹ ơi! Giá như có thể tìm nhau

Trên cánh đồng mất dấu

Vệt bùn khét nắng

Con giun chết khô phận người dìm trong cỏ

Con nghe tiếng đất vỡ

Loài châu chấu ngủ lại trên cánh đồng sinh ra

Có người hỏi về chúng ta

Những di chứng không tên

Như thể ánh lên

Đêm xuyên vào mạch nước những vết sẹo

Con cá tròi lên vũng bùn nghiến ánh sáng quên thân mình

VI

 

Mẹ ơi! Con không thể kể mẹ nghe

Về chiếc đồng hồ treo trên đỉnh tháp

Những con người nắn trái tim thành quả lắc

Những khuôn mặt đung đưa

Cái chết dị tật

Hàng số dãy hình lập phương lơ lửng

Cây lúa tróc rễ cánh đồng rụng xuống

Con không thể kể cho mẹ nghe

Về người đàn bà khỏa thân đi trong đêm

Hát bài hát của chúng ta

Người đàn bà con vẽ bằng kí ức hôm qua

Trốn tìm giữa hai tường vôi trắng

Như thể lời nguyền rạn nứt

Đổ sầm những bước chân

Mẹ ở đâu?

Con ở đâu?

Lê Đỗ Lan Anh