Những mùa trăng bên triền suối – Thơ Bùi Minh Vũ

392

Nhà thơ Bùi Minh Vũ 

 

Con hãy đi ra biển cùng cha

Đôi khi 

tôi thầm thì 

ngoài biển

Hãy biến đi 

những chiếc tàu lạ

 

Những con sóng nổng cao lên

Bức tường xi măng ngàn vạn năm

 

Đôi khi 

tôi thấy một cái chết từ từ

Ngoài biển xa 

Rụng chiếc lưỡi ngoài hải phận

 

Đôi khi 

tôi chờ một điều gì không rõ

Hình như 

Cha tôi nói:

– Con hãy đi ra biển cùng cha.

06-2011

  

Chẳng có ai còn ai và ai nữa

Chẳng có ai dắt anh về phía mặt trời

Nhặt từng hạt bụi đỏ gió bay

Chẳng có ai còn ai và ai nữa

Ngoài em

Xích anh bằng đôi mắt chim

Kết những đóa hoa vô thường bằng nước mắt 

Từng bước dài ngày lận đận đầu non

Chẳng có ai trong mưa trong nắng trong trắng ngọc ngà

Em sẽ còn là ẩn số dẫn đường vào thênh thang vô tận

Chẳng còn ai với giọt sương mai ta uống

Trong trẻo ngàn lần

Phía xa xôi xa lắc

Em ơi…

06-2011

 

Con Mít nằm chờ

Tôi đi trên bàn tay em

Những đường chỉ tay đại lộ vô số đèn vàng

Tôi đánh cược số phận vội vàng vượt ẩu

sương khói tàn nhang xanh xao năm tháng

gói hành lý nhùng nhằng

cái lạnh ám trời xa chìm trong đôi mắt

Tôi mơ hồ ngủ trên gò hỏa tinh

Góc ngả Tư ái tình còn bỏ lại dinh thự vẽ vời trong thi ca rác rến

Nơi con Mít nằm chờ không chốn nương thân.

06-2011 

 

Đâu rồi bầy chim nhông ăn trái đa

1.

Những cuốn sử thi dày cuộm

Chẳng thấy ở nhà dài/nhà trệt

ở đâu đó

trong tủ ẩm mốc

của những ai chưa từng đến hiệu sách

Những cuốn sử thi kể về xã hội không có đô la

truyền thuyết anh cướp em từ người khác

uống rượu cần bên ba bên ba

cộng đồng không có tên ăn trộm

Những cuốn sử thi từng ở trong bụng người già 

Đẻ ra nằm trong bóng tối

Những hình ảnh còn huyền bí

Những con chữ còn huyền bí

Những pho sách còn huyền bí

Buôn làng năm xưa ngủ yên huyền thoại

Chẳng lắc lư trong cơn động đực sóng thần

Những cuốn sử thi dày cuộm buồn nôn

Tự băng bó vết thương trước móng nhọn răng nanh thời gian

2.

Những cuốn sử thi ngôi nhà mái bằng mái thái

Xúng xính 

Yamaha

Một ngụm ngai ngái khà khà

Bỏ rẫy về thành

Chia tay bến nước

Trong cơn điên giàng thả lửa

Tiếng hát karaoke vang góc phố

Bầu trời cong tím vành môi

Già ơi

Mây buồn ngủ

Sợ thiếu mưa nơi nương xa mí khóc.

3.

Nước mắt dài một hơi ngựa chạy

Những con đường ngang dọc nhỏ chỉ tay

Buồn chiếc xà gạt hoen rỉ

Chiếc gùi chiếc nanh thời gian gặm

Chẳng nhìn thấy bìa rừng hoang tím lịm

ống thuốc chẳng thấy khói bay cháy

nhìn mình trong men ché cần

nghiêng thân già bên ánh lửa bếp ga

Rẫy dài tiếng chiêng đâu rồi bổi hổi

Những mùa trăng trắng

Nằm chết bên triền suối

Dưới bàn chân du khách khề khà.

4.

Một con cá trắng than thở

Xứ Bu Prâng 

Trong ký ức người già

Nắng quên lãng

Mưa quên lãng

Những bụi cây che nắng, bụi cỏ tựa lưng

Trong mơ của giàng

Những mùa rẫy trước

Xứ Bu Prâng

Trong ký ức người già

Cây đa suối Dak Ke

Mười vòng tay không xuể

Tỏa mát một trời rộng lớn

Xứ Bu Prâng

Đâu rồi cây đa

Bầy chim xanh ăn trái đa

Bầy chim nhông ăn trái đa

Chuyện của ngàn mùa rẫy trước

Chôn đỏ trong đáy hồ hoài niệm.

5.

Nhớ cái bẫy đạp

Nhớ con chim trời

con thú hiền ăn sương

nhớ cái rìu

Cái xà gạt

Thương đôi tay chai tuốt lúa

Nhớ cái đất đã chọn

Nhớ những mùa phát rẫy

Nhớ ngày đốt rẫy

Giọt mồ hôi dọn rẫy gieo trồng

Nhớ hàng rào rẫy hoàng hôn

Nhớ cùng làm cỏ sương non

Nhớ đất 

Nhớ nhà trệt mái rùa

nhớ bon

Nhớ bâng khuâng nhớ

Bây giờ nhớ đâu?

6.

Ơi thần

Xin thần đừng để con quạ đen đến phá giống trồng

Đừng để con kiến tha rẫy về nhà

Đừng để con mối uống nước bon làng

Đây gà lên rẫy đây con bê béo và rượu cần

Ơ thần

Xin cho bông lúa xin hạt cà phê xin thôi gió lớn

Lúa, hạt đòng đòng

Ơ thần

Xin đừng mang cái bệnh đến

Đừng để cái xà gạt bị mẻ gãy cái rìu 

Người ta giã gạo nấu cơm

Rắc trấu ở ngả ba ngả tư

Hồn lúa hồn cà về nhà

Bon đã mong đã sống đã quên.

7.

Khi già rót rượu vào ly

Con kiến vàng thơm

Đôi mắt sáng

Này cầm giữ linh hồn

Này con gái

Cổ họng đừng tắc nghẽn

Nâng ly này

Đừng sợ con kiến vàng chua chua

Thầy thuốc chẳng bao giờ đến

Tiếc làm gì chuyện hôm qua

Bận làm gì chuyện ngày mai

Trời mưa bong bóng

Bếp lửa nguội rồi

Rượu sắp cạn rồi

Chấm tay vào nắng vàng

Trong lúc hạ cười bộ mặt đừ ư.

8.

Chìa tay ra

Đôi mắt hiền như thánh đôi tay nặng đá bàng

xưa có ai đi xin 

Có ai không làm mà uống/mà ăn

Nay tàn phá nơi ở của giàng

khai trồng vun vén

bán đất bán nương bán chiêng bán ché

Giàng về trời giàng ở giàng chơi

Chìa tay ra già ơi

Mạch nguồn trong đôi mắt lửa

Hong linh hồn hơ đôi tay run

Trồng chi một cây nêu giả

Trên nương đâm thủng trời xanh

Chìa tay ra

Đôi mắt hiền như thánh.

9.

Mơ ô đất vuông mùa xuân di trú

Mơ vàng trăng đầu truông căn nhà mái một 

Trong im lặng cõi về tha thẩn đường quê

Những chiếc xe dinh thự bụi đỏ hề hề.

Ô đất vuông trong mơ mùa xuân di trú

Trong cuộc đời đã cũ ủ rũ trăng mờ

Ô đất vuông mơ chờ

Mờ mắt.

03-2011

 

Hạt nước

Tôi nâng đóa hoa 

ghép từ giọt mưa nước mắt em

ánh nắng một gã ăn mày

Nhanh chóng gặm nhấm 

hương hoa không ngại

riết vào cổ 

thòng lọng hình hài 

đóa hoa nước mắt trôi tôi lềnh bềnh

Chẳng còn đóa hoa nơi em viết đơn nghỉ việc.

06-2011

 

 

Đôi mắt trăng xanh

Đám mây kéo qua làm chi

Đèn đường sáng làm chi

Sắc lạnh những sáng mai khơi dậy

Đôi mắt trăng xanh

Em gửi điều gì vào gió

Mà những bức tường không chống lại ngày dài

Bóng tối thăm thẳm lóe lên truyền thuyết

Dẫn linh hồn tắm tinh khiết trăng xanh

Rọi trong hang động chơi vơi

Ta ghì giữ hạt bụi

Trên trái đất này

Nơi con đường em qua còn dấu vết đắm đuối

Một sắc bướm vàng

Chằng hề bán chác em ơi.

 

Đôi mắt trăng xanh

Chưa hề khép

Trong bùn

Mở bên ngoài không gian

Những cánh chim loạng choạng

Chẳng nắm giữ, thâu tóm

Khi ánh mắt nghiêng

Ta no nê uống đầy mùa xuân

Bất tận kéo đến những lũ chim đói

Ta xé thân ta thành đàn mối

Bu vào ánh mắt

Viết những hoài niệm trên ngàn vạn cánh rơi

 

Ta đi lang thang cùng ánh mắt

Mệt nhoài ngủ gật

Trong căn nhà mơ

Thành phố không có đôi mắt trăng xanh

Tim ta không có máu

Chỉ có ánh xanh

Giữa ngàn vạn đêm ngàn vạn đêm

Ta gặm nhấm màu sắc

Chẳng hề khép đôi mắt trăng xanh

Thành phố ngoảnh mặt

Một khu rừng xanh âm u

Đôi mắt em đêm nào buồn ngủ

Ta tự thú với vợ con và bè bạn

Vết thương chảy máu cơn mơ dài.

 

Ta cầm trong tay một ly rượu thời gian

Nhâm nhi vàng vọt trăng xanh

Đôi mắt có hình hài thượng đế

Ta xanh xao ăn mày

Giữa rừng âm u khoáng sản

Đôi mắt sáng chói chang

Đốt ta như tờ giấy âm phủ

Ta mềm trong chiếc chum sứ Trung Hoa

Thanh tịnh tan loãng mênh mông đôi mắt trăng xanh

Đôi mắt kim xinh chưa hề sát nhân

Ở nơi tăm tối muôn đời

Ta chưa hình dung thế giới nhỏ nhoi trong đôi mắt trăng xanh.

 

Nơi giấc mơ ta chưa từng 

biết

Đôi mắt trăng xanh em lo lắng 

mưa nguồn

Ừ thôi 

một trái tim thời gian bị nấu nhừ 

cạn kiệt

Của trận phong ba bại trận dại cuồng

Đôi mắt trăng xanh có bao giờ nhỏ như mắt kiến

Mà lửa cháy

thế giới nghĩa trang.

05-2011