Những vệt nắng lỡ thì còn níu áo – Thơ Trần Quang Quý

459

Nhà thơ Trần Quang Quý 

 

Ga sáng

Chim mở giọng

những cuống lá dướn xanh

những đám mây chuẩn bị hầu đồng vòm trời

 

Đơn âm tí tách nảy mầm trên luống cày sự sống vạn vật

buổi sáng đánh thức những ký tự đêm

những giọt sương nhòe son

những đôi môi nhão ngủ

giấu tình yêu nhảy cóc ngoài lề giường truyền thống

giấu vụng dại còn phập phồng áo ngực

 

Thế giới xếp lại cấu trúc từ những điều nhỏ nhất một ngày

lên chuyến tàu đến ga bình minh

sẽ không ai có chỗ nếu không đặt hành trình

nếu không trả lại đêm các loại phí dịch vụ mà đêm còn ghi nợ

 

Nhưng vội vã thế nào tôi cũng nhất định mang theo

thứ ánh sáng ma mị và huyền diệu

vừa bắt đầu mắt em

vừa bắt đầu ngữ điệu trên đôi môi gió

 

Mỗi bình minh một sân ga

hú còi vào hiện thực

5/5/2014

 

Những bài thơ tôi viết

 

Những câu thơ vắt ngang sông Đà

nhịp cầu tôi vượt lũ

những câu thơ mạch ngầm bé nhỏ

thấm tận đáy cánh đồng mùa khô hạn làng tôi

 

Vỏ trấu khua những ngày tháng lép

vần điệu thăng trầm mùa gặt

lá ngô rụng lá ngô bay thanh trắc thanh bằng

những bước chân mẹ tôi và người làng trên con đường xưa lầy lội

những dấu chấm than dài trên đất

chấm nhát gừng con đường mùa đông

 

Tôi viết những câu thơ xả nắng

những câu thơ se sắt ngày hanh

mong hạt nở bình minh an lành mầu mỡ

chữ giăng tay sẻ chia nhiều phận

dắt tôi vào nghĩa thực mỗi mai

 

Chúng buộc tôi và thúc giục tôi

dù chỉ thêm một giọt mát lành trong cơn khát

góp vào mùa

hồn chữ lên xanh

23/3/2018

 

Giấc mơ hình chiếc thớt

Giấc mơ của bầy cá luôn ám ảnh bóng hình chiếc thớt

Những mắt lưới gài bẫy trong veo

Biển mỗi ngày vẫn sóng.

 

Cây rơm mơ ngoạm những đàn bò

Thảnh thơi nằm ở góc vườn, vàng một màu thắng cuộc

Những chú chuột mơ gặm sống bầy mèo và rửa vuốt vinh quang…

 

Trong thế giới của những chiếc thớt bủa vây

Thương thay những chú cá không rạch qua được số phận

Ta thấu những bình minh của chuột lặn trong mắt mèo

Những cây rơm rạn gió sương từ thuở còn bùn đất

Rực lên hương vị tháng mười

Nhưng ước vọng không dài hơn một que diêm

Đành một ngày mục nát dưới kỷ nguyên của nấm.

 

Những giấc mơ

Ta đọc những giấc mơ trên từng mơn mởn lá

Trong thẳm sâu những đôi mắt lặng im kia

Trong cả những từng trải và khờ dại

Những trái tim yếm thế cất lên

Chính khúc bi ca người cất lên

Bóng hình chiếc thớt.

 

Cát

Ngày ta chưa tiếng khóc cát đã nhân gian

Trong bào thai ta có tiếng cát chảy lút chân mẹ bãi sông trĩu gió

Dòng sông xổ mình phóng lũ

Để trở về nằm cát héo khô.

 

Ta nghe trong cát tiếng lâu đài hồi hộp của ngày mai

Thủy tinh đợi thành chai về cuộc rượu

Những mảnh gương thiếu nữ còn đang cát

Ta nghe trong cát những cơn đau của đất

Cuộc vật lộn dòng sông

Cát chỉ im lìm trắng!

 

Có số phận nào như cát

Có cuộc phiêu bạt vĩ đại nào như cát

Lang thang thế gian

Khi ẩn dưới chân nhàu, lúc phủ trên vương miện

Cát chỉ im lìm trắng!

 

Dào dạt biển. Nhấn cơn mơ sa mạc

Không hộ khẩu

Không biên giới

Cát cùng ta trộn lẫn thành đời

Ta ngả xuống tình yêu ngày thơ bé

Cát trông kìa

Cát chỉ im lìm trắng!

 

Cánh đồng

Tôi lại nghe dào lên cánh đồng cỏ đêm giàn giụa trăng

Đâu đó bước chân nghẽn trong bùn quánh

Mùi rơm thơm gợn thổi ngang đồng

 

Những thửa ruộng

Như con dấu vuông đóng dấu đời người trên bùn đất

Giọt mồ hôi truyền kiếp

Loang áo sương, bạc mắt người thân

Đất sinh nở những mùa vô định

 

Nơi ông bà tôi đã yên rồi

Bóng dáng người di cảo trong hạt thóc

Người nông dân đi suốt đời mình

Còn truyền lại lưỡi cuốc cùn như báu vật

Tất cả cùng hái gặt trên cánh đồng này

Và cánh đồng đã gặt hái họ

 

Tôi đã mở cuộc đời ra

Trên lưỡi cày cha lầm lũi

Và sâu thẳm trong tôi một cánh đồng thiêng không mùa vụ

Mẹ tôi

Gieo gặt lòng nhân từ

Màu mỡ cất từ trái tim khổ hạnh

 

Người đã thả tôi lên mặt đất

Như hạt giống nối luống cày thế hệ

Xanh lên xanh lên niềm tin cỏ biếc

Phiêu diêu dằng dặc cánh – đồng – người

 

Đàn sếu

Đàn sếu bay theo hình mũi tên

cất cánh từ mùa đông của những nghìn năm trước

bay miên man sang thế kỷ này vẫn đội hình không đổi

chỉ có thể đổi thay khát vọng chân trời

 

Những đôi cánh kéo khuông trời chuyển dịch

mũi tên xâu từng tảng mây trắng

xuyên qua mùa bão gió

xuyên qua những giá lạnh mùa đông cho một miền di trú

tiếng kêu thảng nỗi buồn biệt ly

 

Cứ mỗi lần ngước lên bầu trời tôi tự hỏi

có mật chỉ nào mà bầy sếu chỉ bay theo hình mũi tên

đội hình bay lập trình những nghìn năm

một mũi tên mở cánh tự do

tự do không gian

tự do dịch chuyển

kể cả không gian khác thói quen mình

trong thế giới từng ngày lồng nhau khát vọng

15/10/2013

 

Trong bình rượu bìm bịp

Đã rượu rồi, đôi mắt còn giương lên

trắng hận

giương một cái nhìn muốn nổ tung bình

 

Rượu không phải ngâm bìm

rượu ngâm số phận

ngâm những đường bay, ngâm trời xanh

và bầu trời chết trương trong màu rượu

 

Bổ gì, rượu bìm bịp?

khi ta uống là cạn li xác chết

ta uống cả những tiếng kêu thảm thiết

vẫn đang còn vỗ cánh ở ngoài kia

27/3/2014

 

 

Sáng nay, mùa Vu Lan 

Sáng nay tôi đi qua heo may

sông Đà nằm trong sương giãi bày

thu vừa qua nắng hạ

gấp lại mùa rạc ve

không gấp được những cuộc đời gánh đa đoan nẻo gió

 

Sáng nay tôi đi qua đôi mắt

ai đứng kia bỏ lửng chân trời

những vệt nắng lỡ thì còn níu áo

dẫn tôi về Thanh Thủy mùa Vu lan

cây nhãn trước sân trĩu cành mà đâu bóng mẹ

đâu nghĩ mùa nay mẹ mãi xa rồi

nén hương con dâng, cây cau đứng chong chong và giàn trầu rủ lá

Vu lan mồ côi tôi đứa trẻ già

 

Cho tôi đong lại ngày thu trẻ

đã mờ xa ở phía sương rơi

cho tôi vay một nụ em cười

vá lại vết bầm trong thớ người muối mặn

dẫu có thể không bao giờ vá được

như tôi vừa vá rỗng trong tôi

 

Sáng nay tôi đi qua heo may

sông Đà cạn vắt dòng lên hoang sóng…

Mùa Vu lan đầu tiên không Mẹ, 19/8/2018

(Mùng 9 tháng Canh Thân, Mậu Tuất)

 

Một mình với sông Đà

 Tôi một mình đứng

sông Đà một mình nằm

nằm từ đầu nguyên thủy, nằm vắt qua điệp trùng

                                  về gối sóng sông Thao

dắt sơn thần thủy phủ hòa đại dương

cuộn chảy vào tôi, buộc mây vào núi

buộc bến riêng tư vào nhịp đời luân thế

 

Sông uốn vòng cung Ba Vì vằng vặc truyền thuyết

lớp lớp sóng ca dao vỗ xanh

vỗ chính tôi

chảy ra từ mây nước sông Đà

tôi ôm sông, sông ôm tôi đứa trẻ của những mùa hè

                                  bến sông con nước cuồn cuộn

những hẹn hò sông trăng, những con thuyền neo gió

 

Bao giấc mơ mọc cánh bay qua sông và bầu trời kỳ ảo

ý tưởng không gian đánh thức những thực tại hữu hạn

sông lấy trong rửa đục

lấy đục ẩn mình trước bao kẻ rình soi

lấy cội nguồn rửa lang thang Người

 

Tôi một mình sông Đà

tu sóng

1/2018 – 2/2020

 

 

Chiều Hồ Gươm

Những chiếc lá đỏ cuối cùng vừa bứt cành rụng xuống

lộc vừng nhú xanh

khêu sóng Hồ Gươm

gốc cây già vặn vỏ xổng mầm

 

Ai khêu mắt em mà chiều thẳm

tôi lạc vào xanh hay lạc em

diệu kỳ thay những hàng cây cũ vận xoay đời

như cách né những tàn độc tự hủy hoại của Người

bàng xanh nõn

bằng lăng biếc lá

tôi đắm vào chiều Hồ Gươm mê lạ

hàng cây dắt bao bước chân ngơ ngẩn phố…

 

Chỉ những tín đồ thiên nhiên mới cảm được bí ẩn đang chuyển dịch

tôi gọi mùa cây thay lá – mùa thứ Năm

những búp cây tua tủa rì rào sự sống

nó dạy tôi bài học thiên nhiên trong tổng hòa vũ trụ

 

Những búp cây khêu dậy bầu trời

búp lộc vừng vừa nảy

khêu tôi

19/3/2020

  

Bài hát của chiếc giầy

Vang lên tiếng rống đàn bò trong chập choạng hoàng hôn

đồng cỏ ngân điệu gió

tiếng móng gõ mỏng dần trên con đường gập ghềnh xa

bài hát của chiếc giày cất điệu

điệu bàn chân nhấc từng bước người

 

Tôi nghe ngữ điệu và tiết tấu từ xa xưa xưởng thợ

ghim những mảnh ký ức

những miếng da uốn lượn khuôn hình bằng nghệ thuật cắt dán

những bàn tay khâu sức bền năm tháng

khâu đắng đót buồn vui, khâu hy vọng

 

Và ở đó có cuộc đời vừa bước ra khỏi giày

lại có cuộc đời vừa tự buộc trong giày

cùng thắt cởi một sợi dây thời vận

cả những bàn chân rộp phồng rỉ máu

nhốt trầm tích những nẻo đường sinh kế và chinh phạt

 

Chiếc giày ngân số phận những bước chân

ngay phút cờ hoa và rền rã kèn đồng

có ai nghe được khát vọng con đường mà nó thích

ngoài tất thảy mệnh lệnh?

 

Ngoại trừ khúc bi ca người thợ

khâu cả đời mình lên số đo chân người khác

 1/9/2014

 

Giọng

Có người ngọng thành quen đến nỗi quên mình ngọng

ngữ âm lạc mãi vùng hoang ngữ

méo đi ngược tròn, tròn đi méo giọng

ngọng ở góc làng, ngọng loanh quanh nửa quê nửa phố

ngọng lên xe hoa

ngọng nhà không số

ngọng huyên thuyên vào cả diễn đàn

 

Như buổi sáng khấp khểnh tiếng chim lạc điệu

gặp xóm ngọng đàn, gặp ngày ngọng lẻ

cũng lẽ thường, chẳng có gì đáng kể

chỉ ngại thói đời ngọng cả tư duy

 

Nhưng sự ngọng không dễ cắt rốn thói quen cố hữu

như một ngày qua ngõ gặp bước chân ngọng phố về làng

có con đường ngọng cả bàn chân

có đôi mắt ngọng nhìn sự thật

 

Trong thế giới đa thổ ngữ và đa giọng diễn đàn

cả một bầu trời ngữ âm cất cánh

chỉ sợ khi sự ngọng không còn biết cách lặng im

và đáng sợ hơn giữa mập mờ ngữ điệu

không biết giọng kia ngọng thật

hay vờ?

26/8/2011

 

Bến

Những cây lúa ùa về trước sân gạch nhà tôi

trồng từng vuông ký ức

ban mai khỏa sông Đà

rửa những gót chân từ hồng hoang bến sông

 

Mẹ gánh sương về phơi thóc ướt

em gánh trăng về phơi mắt quê

dưa muối, tương cà… bẩm sinh nền văn minh lúa nước

những chiếc bồ bong cạp tư duy

 

Bến quê

đong bao bước chân làng

đong gió sương, đong tiếng gầm thác chảy

chum vại dần sàng âm vang thớ đất

sóng vỗ dọc đời người, vỗ sâu tâm thức

ai về làng, ai mãi bỏ quê!

 

Thương những cuộc đời không bến

một ngày về khỏa tiếng ru trên sóng mùa thu

tôi mang giặt cả ngàn thao thức

giặt lại tôi

phơi một cõi làng

Ngày của Mẹ, 13/5/2018

 

Trên cây cột thời gian

Tôi đóng đinh vào cột thời gian mắc áo danh

áo danh sớm tuột

mắc một gương mặt đẹp

gương mặt cũng sớm tàn, sau cuồng rạn nhan sắc

tôi lần lượt mắc vào những suy tưởng

lại gặp lỗ đinh người ta nhổ đi rồi

 

Tôi mắc mùa nọ vào mùa kia trên dòng thời gian

nghe luân chuyển, giao hoan từng ngọn cỏ lá cây cơ thể sống

mắc mắt nọ vào mắt kia, hữu hạn vào vô hạn

cái tôi và tha nhân, tìm khác biệt

những lúc lạc dòng tôi khác cả chính tôi

 

Những khoảng trống không gian

nuốt bao chiếc đinh đóng nham nhở thời, nham nhở người

nham nhở tham vọng…

thời gian phẳng sau vết máu rỉ

 

Bay qua những lỗ đinh

chỉ đôi cánh minh tuệ và vóc dáng tâm hồn

dưới cây cột hun hút vực vô định

8/9/2018  

 

Ru cỏ

Một ngày thật lạ, những phút giây kỳ lạ

anh vừa ngã vào lời ru cỏ

 

Em ru anh bên bờ cỏ xanh

ru những ngôi sao đêm đã vắt kiệt mình

chỉ còn những chiếc vỏ lép ánh sáng uể oải bò ngang bầu trời

ru những gót đêm nhẹ bấm châu thổ

ru mởn bờ non, ru dậy thì môi sữa

 

Cỏ nhìn ta dịu dàng hoan lạc lá

vuốt lên ta tấm nhung mềm của miền xanh cỏ

ta cong đêm ta xoắn lõm vào xuân

ta phì nhiêu

ta mây phiêu bồng

 

Em hãy giấu anh thật sâu vào lá, thật mềm trong nhựa

mùa xuân ghen tị, thì mở mắt ra mà xem cỏ hát

mà xem rễ ngọt từng chùm miên man

mà xem thiên nhiên phì nhiêu lộng lẫy

 

Em ru anh, ru anh cỏ xanh

Ru nửa cơn say rót đầy cơn gió

vị cay đã nếm, vị đắng đã nếm

vị ngọt cũng từng, ngàn hoang dã lá

đã đầy lên chưa vòm ngực mùa xuân

đã về sâu chưa này miền cỏ lạ

 

Ru cho chiếc rễ mọc vào thiên nhiên

cho nụ cỏ em

mọc anh một búp

 7/2/2012

T.Q.Q