Níu bóng trăng ngà – Thơ Thảo Kim Bùi 

303

Tác giả Thảo Kim Bùi

 

Hoang dại 

Cỏ hoa 

lãng đãng 

giọt sương êm

Run rẩy bờ vai 

xõa tóc mềm 

Bàn tay len lén 

vào bỡ ngỡ  

Níu bóng trăng ngà 

mộng một đêm

 

Chếnh choáng 

từng hơi 

chốn cung đường 

Rót tràn môi mọng 

ướp men hương 

Rã rời xiết chặt 

hồn hoang dại 

Cạn chén tình nhân 

say mộng thường.

 

 

Vườn xuân

Thềm mai trổ nhánh nụ uyên ương 

Vẳng khúc Xuân ca rạng rỡ hường 

Khóe mắt Hoa tình long lánh thẫm

Bờ môi Cỏ mộng ngát thơm hương 

Say cùng Nguyệt lả ly tình ái 

Thức giữa Trăng lơi chén mộng thường 

Trải gió vờn lay đùa mặt nước 

Vườn Xuân ướp mật đẫm thiên đường.

 

Nồng nàn tháng Mười Hai

Tháng Mười Hai tim rót tràn xuân ấm

Gọi chim về hót dậy khúc bình minh

Gió đưa hương lung linh nụ hoa thắm 

Mùa yêu đương nhắn nhủ tiếng ân tình 

 

Anh có thấy vạt nắng xuyên cành lá

Khẽ đong đưa mượt mà ánh vàng tơ 

Em dường nghe thơ ngây về rất lạ

Mây hiền hòa yên ả trải hồn mơ

 

Anh mang về hương nồng nàn lên tóc 

Khoác áo thơ lên trên những tuyệt vời

Ngày nối ngày tay mơ đan chuỗi ngọc 

Những nụ tình mật ngọt rớt trên môi

 

Tháng mười hai ngọt ngào xuân chín đỏ

Đàn bướm xinh luân vũ cánh vờn bay

Hạt tình yêu nẩy mầm xanh tình tự

Kết vần thơ em đẹp nét trang đài.

T.K.B