Nỗi nhớ anh tượng hình cong như dấu hỏi – Thơ Trần Nguyệt Ánh

602

 

Tác giả Trần Nguyệt Ánh 

 

Thu này chỉ của riêng em 

Sáng nay thu chùng chình gõ cửa

Trôi vào mắt em rét ngọt đàn bà

Cơn gió mùa anh nhảy nhót

Đùa làn tóc rối kiêu sa!

 

Em đếm thời gian của những mùa qua

Là mấy lần giọt đàn bà em vỡ ngọc ngà rưng rức

Anh như gió đầu Đông rét buốt

Lạnh em, man dại tâm hồn!

 

Gió đa tình len lỏi tận tim son

Cả thế giới trong em như chết mòn, sống lại

Em ngây ngô khờ dại

Tin mùa thu là của riêng hai chúng mình!

 

Anh nói rằng thu là của riêng anh

Em thay mùa thu, thay lá vàng, hoa cúc

Em là hương đêm, là ngọt mềm hạnh phúc

Là bầu trời thu giăng kín khúc tự tình!

 

 

Em là mùa thu xanh 

Em biết mình đã quá yêu

Yêu anh gấp vạn lần hơn em tưởng

Nỗi nhớ anh tượng hình cong như dấu hỏi

Có bao giờ em giải thích được đâu!

 

Anh đến với em không phải mối tình đầu

Mà trong tiềm thức ngập sâu bóng hình anh ở đó

Em sợ bão giông khiến tình mình dang dở

Một lần nữa em đau!

 

Em sợ anh lại tìm đến ga sau

Trên chuyến tàu tốc hành tình anh chưa cập bến

Em ngẩn ngơ giữa ga đời chết lịm

Xoay tròn những bâng khuâng!

 

Đã có lần em “mặc kệ người dưng”

Nhưng mười ngón tay ngoan em ngàn lần bướng bỉnh

Tìm kiếm tên anh, cà nát bàn phím nhớ!

Cả mười ngón tay đau!

 

Em hắt mực vào mùa thu cho lá úa đổi màu

Phủ sắc xanh cho tình anh hòa vào bất tận

Em xoá chữ “đam mê” trong kho tàng từ điển

Và em sẽ là mùa thu!

 

Em không mong tình yêu là cổ tích 

Mình đã là gì trong trái tim nhau?

Mà chao ôi!

những lần vắng anh tim em như chực vỡ

Nhớ bùng lên như lửa

Đốt cháy lòng băng giá từ lâu!

Anh dẫn dụ tim em…

bằng tình yêu sét đánh nhiệm màu

Yểm bùa yêu rồi đưa em vào miền cổ tích

Anh là chàng kị sĩ trên lưng ngựa bạch

Dắt nhau vào chốn phiêu du.

Dấu yêu ơi tình đẹp đến bao giờ?

Mà hôm nay lòng em xạc xào lá đổ!

Tình anh thoảng như gió

Lăn tăn gợn mặt hồ

Khiến tim em vỡ vụn một trời mơ

Em không mơ về miền cổ tích

Nỗi nhớ em đời thực

Chảy trong từng tế bào, phía ngực trái em đau!

     

Nồng nàn phố và em 

Rồi ngày ấy em biết rằng sẽ đến

Phút trong anh e ấp giọt thu chiều

Và anh nữa, và em, và nhung nhớ

Đáy mặn nồng chan chứa mắt anh trao!

 

Em ngọt mềm giữa ánh sáng không màu

Trong tích tắc tiếng kinh cầu vỡ nhịp

Một lần thôi cho tim ngoan rạo rực

Ánh ngọc ngà loang loáng phố thăng hoa!

 

Giữ lại riêng em niềm hạnh phúc nhạt nhòa

Yêu dấu hỡi biết bao giờ gặp lại?

Chiều hôm nay thu thẹn thùng e ngại

Phố náu mình hoang hoải giữa mênh mông!

 

Anh nửa đời mơ thực có hay không?

Mà tim ngoan em kiệt cùng rạo rực

Từ phút ấy dệt tình mình cổ tích

Phút yếu mềm đẫm ướt mắt môi nhau!

 T.A.N