Núi cứ đôi mà em lại một mình – Thơ Phạm Phương Lan

1075

Nhà thơ Phạm Phương Lan 

 

Đồng Văn mùa tình 

Sương đã mờ trên phố cổ Đồng Văn

Gió lạnh đầu đông choàng đêm lạnh giá

Anh, bàn tay ấm nồng còn vương mùi cỏ lá

Nhẹ nhàng nắm lấy tay em.

 

Chúng mình sánh đôi dạo phố cổ ban đêm

Xem điệu múa khèn Mông dặt dìu thấp thoáng

Anh khẽ hát tặng em lời yêu say đắm

Mãi vậy nhé người, hãy cứ bên anh.

 

Chợ cổ về đêm đèn đuốc giăng giăng

Nhấp nháy đỏ xanh bật màu thổ cẩm

Sương thì lạnh mà môi em thì ấm

Má ửng hồng yêu quá đi thôi.

 

Anh làm sao dằn lòng được em ơi

Mình yêu nhé, về chung tổ ấm

Sớm hôm bên nhau, anh đàn em hát

Em làm thơ, anh viết nhạc cho đời.

 

Điệu khèn Mông sao như cứ gọi mời

Chén rượu ngô nồng, rạo rực chơi vơi

Ừ nhé mình yêu cho đêm huyền diệu

 

Đồng Văn mùa tình, môi em hàm tiếu

Mê đắm rồi

Anh chếnh choáng

Say say…

08/11/2017

 

Mê đắm Hà Giang 

Em đi về phía nào xa xôi

Vội đến nỗi tôi chào mà em chưa kịp thấy

Ánh mắt dỗi hờn, ngóng mong, khát cháy

Thiết tha níu gọi em về.

 

Phía mờ xa có gì quyến rũ, đê mê

Sương mờ giăng giăng cheo leo núi đá

Tiếng khèn Mông dặt dìu sau vòm lá

Vọng về thung lũng đêm đêm.

 

Những bụi Xuyến Chi trắng ngần dịu êm

Hoang dại nở như thôi miên kẻ ngắm

Tam giác mạch vào mùa, nở bừng gọi nắng

Em về đi kẻo đắm lạc đường mê.

 

Cổng Trời xa xôi, sương gió sơn khê

Bàn chân bước có dặt dè rón rén

Nhà cổ Lô Lô, nhà vua Mèo em đến

Chìm đắm mê say kiến trúc một thời.

 

Về chưa vậy em của tôi ơi

Qua Mèo Vạc, Mã Pì Lèng dừng chân ngắm dòng Nho Quế

Rồi núi cứ đôi mà em lại một mình như thế

Về nhé em, tôi tha thiết đợi chờ

 

Cũng bởi Hà Giang đẹp tựa bài thơ

Cho mộng mơ em

Cho tôi chờ đợi…

08/11/2017

 

Ngược đời tìm anh

Em ngược đời cõng gió

Đi tìm những nụ hôn

Sín Chải ngày đông chớm

Vòng tay ôm mộng thường.

 

Em ngược về phía bản

Bầy trẻ thơ hồn nhiên

Nụ cười thơm hương núi

Khúc khích lúm đồng tiền.

 

Em ngược về trời đêm

Điệu khèn Mông dìu dặt

Mèn mén thơm khói bếp (1)

Rượu ngô nồng bơi lơi.

 

Em ngược về bên đời

Mùa yêu thương vẫy gọi

Sương Tủa Chùa chấp chới

Hôn núi đá tai mèo.

 

Em ngược dốc cheo leo

Nhấp vị chè shan tuyết

Páo páo cừ ngon tuyệt (2)

Ngọt môi cười tinh khôi.

 

Trăng đại ngàn lả lơi

Kìa mắt ai bối rối

Lén nhìn rồi quay vội

Dậy lòng em mất rồi.

13/11/2020

  1. Mèn mén: Thức ăn phổ biến được làm từ bột ngô của đồng bào Mông, Sín Chải, Điện Biên.
  2. Páo páo cừ: Loại bánh đặc sản của người Mông, được làm từ bột ngô và mật mía (hoặc mật ong).

 

Tam Đảo sương mơ

Sau lưng em là phố

Xôn xao những hẹn hò

Lời yêu nào vừa ngỏ

Ngọt như là câu thơ

 

Sau lưng em là phố

Trên triền đồi mộng mơ

Phía xa vời thung lũng

Mây giăng mắc ơ hờ.

 

Tam Đảo trưa mùa hạ

Nắng chơi trò ú tim

Hé cười rồi trốn bặt

Sau màn mây im lìm.

 

Nghe ríu rít tiếng chim

Rộn chợ trời Thiên Thị*

Thạch Bàn* xưa huyền bí

Phù Nghĩa* vì giang san.

 

Qua Tam Đảo ngỡ ngàng

Chuyện Lang Liêu tìm vợ

Tóc mượt như suối bạc

Môi đỏ như hoa rừng.

 

Trèo lên trên quán Gió

Mắt núi mờ rưng rưng        

Mây lả lơi vờn phố

Má em lúng liếng hồng.

 

Núi hôn mềm môi phố

Em hôn tôi được không?

2019

P.P.L

Thiên Thị, Thạch Bàn, Phù Nghĩa là tên ba ngọn núi cao nhô lên trên biển mây thuộc dãy Tam Đảo – một dãy núi đá ở vùng Đông Bắc Việt Nam nằm trên địa bàn ba tỉnh Vĩnh Phúc, Thái Nguyên và Tuyên Quang

Thiên thị: Chợ của người trời

Thạch bàn:  Bàn đá, các vị tiên thường ngồi đánh cờ với nhau

Phù nghĩa: Phù trợ nghĩa khí, dẹp loạn cho dân