Ở cánh cửa ra – Thơ Trần Hương Giang

416

Tác giả Trần Hương Giang

 

Ở cánh cửa ra 

Chỉ một lá cửa mở ra

Thì em sẽ thấy muôn hoa khoe màu

Mở đi em, nắng trên cao

Rọi từng tia sáng ngọt ngào xuống em

Vén tung một dải lụa mềm

Gió lay nhè nhẹ bên thềm xanh lơ

Ô kìa cất cánh ước mơ

Trời cao đất rộng ngẩn ngơ tâm hồn

Tưởng như những đóa môi hôn

Ngọt ngào thắm thiết theo hồn gió lay

Rồi chìm đắm vào cơn say

Trời đất bung nắng ngàn mây bềnh bồng

Lối đi trải thảm mênh mông

Mở toang cánh cửa hương nồng quyện bay…

 

 

Hông còn nắng 

Mẹ đi từ thuở xa xăm

Bỏ con ở lại trăng rằm nhớ đau

Tuổi xuân hoa cỏ nát nhàu

Bơ vơ giữa chợ trầu cau quê nhà

Mẹ đi như thể mưa òa

Giọt rơi lạnh ướt nhập nhòa đời con

Nắng không còn ấm vai thon

Lối về gió buốt đâu còn bóng râm

Mẹ đi nơi ấy đêm nằm

Mẹ ơi con nhớ đau thầm vết thương

Tháng năm những nỗi đoạn trường

Hai bờ chia cắt, một sương dãi dầu!

 

 

Bỗng dưng

Bỗng dưng nắng, bỗng dưng mưa

Bỗng dưng vui đó buồn vừa rơi nghiêng

Bỗng dưng anh, bỗng dưng em

Đang xa muôn dặm bỗng gần bên nhau

Nắng như thiêu đốt khắp miền

Cơn mưa rơi xuống dịu hiền mát tươi

Ai mà biết được ông Trời

Làm sao thấu được phận đời thế nhân

Bỗng dưng và lại bỗng dưng

Ngỡ ngàng như mới, ngại ngần lắm thay

Cuộc đời chẳng khác chiều nay

Bỗng dưng sáng nắng chiều mây kéo về

Ai ngờ mưa giọt lê thê

Thế gian lắm chuyện tĩnh mê bất thường.

T.H.G