Phải đâu là bất chợt – Chùm thơ Lê Thanh Hùng

36

(Vanchuongphuongnam.vn) – Trút áo nông dân, sống đời kẻ chợ/ Lên xe… đò, còn vương vấn: quá giang/ Điều tri nhận, biết đâu là hay, dỡ?/ Như gió chướng nằm, lắng đợi mùa sang…

Ảnh minh họa

Phải đâu là bất chợt

 

Trút áo nông dân, sống đời kẻ chợ

Lên xe… đò, còn vương vấn: quá giang

Điều tri nhận, biết đâu là hay, dỡ?

Như gió chướng nằm, lắng đợi mùa sang

                    

Cánh lục bình trôi, tứ cố vô thân

Trôi mê mãi, mà đâu cần bến đợi

Sao không  mang giùm ta, lời nhắn gởi ?

Về giáp nước (*) ngày xưa, dưới cội bần …

                    

Cứ mỗi lần, qua ngang khu chợ giữa

Chợt khao khát mùa, đồng cạn, nước rong

Nghe con rô, lách mình trong thau nhựa

Sao buốt lòng ta, hương khói đốt đồng

                     

Mấy chục năm trời, bật làng, ra phố

Sao vẫn chưa quên, một vết bùn loang

Dấu chân ai, trên bãi bồi mỗi độ

Khi lũ tràn đồng, ngập ngụa lo toan …

                      

Ngắt ngọn rau lang, trồng trong chậu kiểng

Đau đáu vạt trời, bên mảnh vườn xưa

Mang suốt đời, đôi mắt nào lúng liếng

E ấp nhìn, hoa khế rụng, chiều mưa…

II/2015

_______________

(*) Giáp nước: Nơi đỉnh triều của mỗi cửa sông.

 

Lỡ hẹn

 

Trời trở gió

Quẩn bờ

Lạc sóng

Em đánh rơi

Thảng thốt

Lời yêu

Con sóng chạy

Trôi điều ảo vọng

Quặn thắt treo

Bến vắng, chợ chiều

 

Chiều qua bãi Thương Chánh

 

Anh đánh rơi bãi Thương Chánh, mười năm

Trong ký ức nhập nhòe, mờ góc khuất

Mười năm buông xuôi, bến đời quăng quật

Tình dạt đầu bờ, cuối bãi xa xăm

                         

Hôm nay về, lạ lẫm bước chân quen

Dốc sáng dốc, đường cong qua nỗi nhớ

Chợ nhỏ Hưng Long, điều chi gợi mở

Trong một mớ đời xưa cũ, rối beng

                         

Chuông lễ chiều như xao động thinh không

Vẫn con sóng xao lòng xa bến dậy

Vỡ khuya êm, sóng xô bờ gió nhảy

Nhịp đời quay, theo con nước lớn ròng

                         

Anh chợt nhớ, chiều rối tóc em bay

Tóc mai cọ, sợi dài chen sợi ngắn

Quyện kín hồn nhiên, bao điều cắn đắng

Dập dềnh trôi, trên sóng biển chiều nay

                         

Con đường anh qua, phố mới đông vui

Thôi dĩ vãng buông rơi chiều bãng lãng

Chợt quay quắt, đâu một thời lãng mạn?

Đọng lại nơi này, nỗi nhớ khôn nguôi…

L.T.H