Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân – 4

841

18.02.2018-23:20

>> Pháo dậy phố xuân – 3

>> Pháo dậy phố xuân – 2

>> Pháo dậy phố xuân – 1

 

PHÁO DẬY PHỐ XUÂN

(Trường ca)

 

Chương IV: NHỮNG NGÀY XUÂN MẢI MÊ

 

Một mùa tết lại về

Sau những ngày lửa đạn

Ai cũng mong cùng cạn

Những ngày yên bình vui

 

Lính trận được ngủ vùi

Trong chăn đơn doanh trại

Những người không ngần ngại

Trốn trại về thăm nhà

Được thoải mái hát ca

Sau những ngày làm lính

 

Về nhà, chẳng toan tính

Chờ hết tết lại lên

Nhận kỷ luật không rên

Được về nhà ăn tết

 

Bao ngày đi không mệt

Xa nhà, viên chức thôi

Được trở lại là vui

Chia lìa nay sum họp

 

Một cuộc chiến bất chợt

Nổ ra giữa Sài Gòn

Khiến bao người bàng hoàng

Khiến bao kẻ lo lắng

 

Súng đã nổ trên những cung đường vắng

Súng đã nổ quanh những doanh trại thiếu người

Súng đã nổ làm tắt những nụ cười

Vừa đón xuân đoàn tụ

 

Tiếng súng vang thay tiếng khui sâm banh mời rượu

Tiếng súng vang gây thấp thỏm bao người

Những làng ven Gia Định gồng gánh chạy nạn thôi

Hoặc ở lại chấp nhận đời may rủi

 

Dân Hanh Thông chạy về Bình Hoà

Dân đồng Ông Cộ chạy về khu bán đảo Thanh Đa tạm trốn

Dân Thạnh Mỹ Tây thiệt là nguy khốn

Một chút phố Thị Nghè nào đủ để dung thân

Phía trung tâm Sài Gòn súng đã nổ rần rần

Từ kế hãng Ba Son đến gần dinh Độc lập

Từ toà đại sứ Mỹ trên đường Thống Nhứt

Đến đài phát thanh đầu góc Nguyễn Bỉnh Khiêm

Súng nổ quanh rồi

Biết nơi nao an lành mà tìm

Chỉ còn mỗi quận Nhì, quận Ba là con trong thanh vắng

Tiếng súng chợt lặng

Rồi bất chợt vang lên

Đường phố bất ngờ đã bị phong toả bằng những chốt tiền duyên

Rậm rì những đội quân thường trực

Nhanh chóng trở về làm nhiệm vụ được giao

Vút qua phố là tiếng nổ ồn ào

Của những chiếc xe Suzuki, Honda trở về doanh trại

Còn chưa bị tấn công

Chất chồng giữa lòng thành phố.

 

Một thành phố náo loạn

Một thành phố rối tung

Người đi kẻ chạy chen chân

Trên những chuyến xích lô máy, tắc xi…, gánh gồng đôi chân bộ

Những ánh mắt vừa đi vừa run sợ

Hòn tên mũi đạn lạc bay

Phút chốc bỗng trắng tay

Cái gia tài sau bao năm chắt chiu dành dụm

Làm thân giá áo túi cơm

Với mong ước sống còn

Trong tự do độc lập.

 

Ở xóm Gà, cây Thị

Len giữa những nhà vườn xanh cây

Là những nóc nhà tạm ken dày

Mái lợp tôn lóng lanh dưới nắng

Bất chốc bỗng vắng

Như chỗ không người

Vắng hẳn tiếng cười

Chỉ thi thoảng rộ lên

Đôi ba tràng đạn nhọn

Những chiến sĩ giải phóng vừa vượt sông Vàm Thuật

Áo quần còn chưa kịp khô

Tóc tai còn chưa kịp ráo

Giương những đôi mắt nhìn ngơ ngáo

 

Một Sài Gòn ven đô lạnh tanh

Một Sài Gòn ven đô mới vừa làm quen với chiến tranh

Bằng dăm ba ngôi nhà cháy

Bằng mấy cái chết không toàn thây

Và bằng sự bất ngờ đến choáng váng, ngất ngây

Ngày xuân tràn tiếng súng

 

Từ hướng Bà Hom

Tiểu đoàn Lê Minh Xuân xung trận

Những người lính đồng bằng

Quen đánh giặc trong từng lung, bưng

Nay đột về phố trên những đôi dép cao su cải tiến

Ngỡ ngàng trò chuyện

Với bà con lao động chân tay

Trên đường Bình Thới, trên xóm cầu Quay

Những bà con cả năm kiếm ăn từng ngày

Bằng đôi chân trần, bằng vai áo vá

Những bà con chưa nghe kịp một câu tiếng Việt giọng lạ

Vẫn mở lòng đón anh giải phóng quân

 

Dù mới sáng thôi bọn giặc đã ném bom

Ven những bờ kinh quận Tám

Con đường chuyển quân từ Gò Công tiềm nhập

Vào nội đô trong lớp áo thương hồ.

 

Một quận Sáu còn nhiều gò đống nhấp nhô

Còn nhiều dòng kênh, bãi trống

Một quận Sáu rùng rùng chuyển động

Trong những ngày Mậu Thân

Quận Sáu của nhân dân

Vùng lên giành cơm áo

Không tiếc xương máu

Cho từng ngày hồi sinh

Từ những góc đường xinh xinh

Từ những ngôi nhà nho nhỏ

Những chiến sĩ tự vệ người Hoa với băng tay xanh đỏ

Hô hào nhân dân xuống đường

Giành chính quyền về tay mình làm chủ

 

Từ kinh Tàu Hủ

Từ rạch Tân Hoá

Từ ngã tư Bốn xã

Từ đường Minh Phụng, Bình Đông

Dân quận Tám, quận Mười một xung phong

Tiến lên hàng đầu trong đoàn người giành quyền làm chủ

Mặc những ngày lam lũ

Mặc những tràng đạn bom

Chúng ta tiến lên bằng một niềm tin

Sẽ đến ngày chiến thắng.

 

Sau cơn hoảng kinh

Giặc không còn im lặng

Giặc không còn phó mặc những hét la

Những giờ bình yên đi qua

Trên những khu phố hiền hoà

Bất chợt những công sự

Xuất hiện trên những góc cua

Khi giặc bắt đầu xua

Lính bộ binh, lính dù phản kích

Không còn phút giây đùa nghịch

Chẳng còn những lúc hỏi han

Chống càn

 

Chống càn

Trên từng góc phố

Trong từng căn nhà gỗ

Từng ngôi nhà đúc bê tông

Đục tường

Khoét ngầm

Mở đường thông tin liên lạc.

 

Lạ lùng thay những người đi đánh giặc

Chưa bao giờ đánh trận giữa thành đô

Phố lạ, người xa, điểm ngắm nhấp nhô

Chưa từng gặp mà nay đành phải gặp

Chiến đấu để còn sống sót

 

Chiến đấu để còn tương lai

Nên chiến đấu miệt mài

Trên một địa hình chưa hề quen thuộc.

 

Những dũng sĩ của một thời ngang dọc

Trên chiến trường truyền thống bỗng nghĩ suy

Lẽ nào ta chấp nhận số phận những hòn bi

Lăn theo chiều số phận

 

Ở đây là mặt trận

Ở đây đang ngày xuân

Ở đây có nhân dân

Ở đây là lẽ sống

 

Phải chiến đấu để còn hy vọng

Có ngày trở về trên những cứ đồng bưng

Để còn có ngày chứng kiến nỗi vui mừng

Của quê hương không còn quân xâm lược

Không còn quân bán nước

Không còn kẻ cầu vinh

Quê hương của niềm tin

Tự do và độc lập

Hạnh phúc sẽ tràn ngập

Trong từng gia đình thân thương

Trong từng phố, từng phường

Từng làng trên, xóm dưới

Một hạnh phúc mà ta từng chờ đợi

Ngay từ ngày ra đi

Vững niềm tin với sức mạnh thần kỳ

 

Vững niềm tin thì ngại gì gian khó

Hiểm nguy và đau khổ

Làm ta thêm chắc niềm tin

Làm ta thêm vững bền

Đã đi là phải đến.

 

Sức mạnh chúng ta là sức mạnh hợp đồng

Là sức mạnh của đồng hành giờ nổ súng

Trong thế tiến công, cách bố trí đội hình đôi khi còn lúng túng

Nổ súng rồi mà chi viện chẳng thấy đâu

Chẳng thể tiến lên, chẳng thể luồn sâu

Đành quyết tử với ước mong đại quân vào kịp

Để còn đánh tiếp

Quyết làm chủ mục tiêu

Chỉ huy đành phải quyết chí làm liều

Hy sinh đến người cuối cùng cho trận đánh

Với ước mong giải phóng

Ngay trong trận nầy

Dù tay chẳng thể nắm chặt tay

Dù mắt không thể nhìn tận mắt

Nhưng bằng tiếng súng tiến công làm kinh hoàng lũ giặc

Chúng ta tạo thế hiệp đồng

Thề quyết một lòng

Vì dân vì nước

Thề không lùi bước

Dẫu có hy sinh

Vẫn một lòng son sắc niềm tin.

 

(Còn tiếp)

PHẠM SỸ SÁU

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…