Qua sông thả bóng – Chùm thơ Huỳnh Liễu Ngạn

132

(Vanchuongphuongnam.vn) – nửa khuya nghe tiếng thở dài/ của con trăng rụng phương đoài ngó lên/ chờ một vì sao gọi tên/ để chia sớt nỗi niềm riêng ấy mà

Ảnh minh họa

Qua sông thả bóng

 

nửa khuya nghe tiếng thở dài

của con trăng rụng phương đoài ngó lên

chờ một vì sao gọi tên

để chia sớt nỗi niềm riêng ấy mà

 

đi từ trẻ đến tới già

bốn mươi năm chẵn mái nhà cũng không

niềm riêng giấu tận đáy lòng

cho chiếc lá vàng sợi bông nghiêng chiều

 

bốn mươi năm ồ bấy nhiêu 

nước vẫn chảy bóng cô liêu vẫn chờ

những gì còn lại trong mơ

là kiếp trước của bài thơ bây giờ

 

nghiệp duyên xin gởi lại bờ

qua sông thả chút nắng hờ rồi đi

đừng nhìn lui nữa làm chi

sắc không chắc cũng tùy nghi phận người.

 

Vớt nắng trên đồi

 

đêm nằm nhớ lá nhớ cây

nhớ con cá lội bỏ bầy ăn đêm

nhớ thêm một ngón tay mềm

một bờ môi lạc xuống thềm tóc bay

 

hoa xoan rơi rụng tháng ngày

đắm say hương tóc ngất ngây mấy chiều

chợt lòng cảm thấy cô liêu

khi đôi mắt ấy mỹ miều đã xưa

 

muốn về thăm lại trời mưa

để đưa tay hẹn sớm trưa với tình

từ xa con lộ đất sình

bỏ quên ước mộng đăng trình mà đi

 

bỏ quên cả tuổi xuân thì

như con cá lội từ bi qua bờ

ra vườn trồng lại giấc mơ

thấy thương đọt bí đọt mơ xanh giàn

 

về ngồi dưới mái tam quan

để hồn phiêu lãng qua ngàn rừng cây

đến khi trăng sụp ngang mày

thì con nước cạn phơi bày tiền thân

 

những chiều mưa gió bâng khuâng

nhịp tim rung nhẹ lên vầng mắt em

để xem tóc thả vai mềm

có tan hết những nỗi niềm lên môi

 

anh đi vớt nắng trên đồi

cho em tắm gội cuộc đời như sông

bao giờ tát cạn biển đông

đại dương kia sẽ xuôi dòng gặp quê.

 

Chẻ ngọn phù vân

 

đi qua con phố rộng vai

chợt nghe tiếng hát trôi dài dưới chân

thấy như trăng kẻ qua vầng

mây kia chẻ ngọn phù vân xa lìa

 

lầu cao chớp ánh điện lia

vòm nghiêng xuống mái tóc tia mấy luồn

con đường rẻ một hai buông

vài chiếc lá nằm trơ truông lăn lùa

 

thấy như trời chuyển động mưa

mưa vài hột có khi mưa cả ngày

gió về hơi sớm bữa nay

để cho đọt lá non cây nẩy mầm

 

đi qua con phố chợ đầm

làm thân trôi dạt dầm dầm thâm canh

nửa mai nhớ suối thương gành

thì như chim đậu đất lành đó thôi.

 

H.L.N