Ráng chiều pha mây tóc – Thơ Cao Phương

456

Nhà thơ Cao Phương 

 

Phố   

Có lẽ rẻo đất nhỏ này

khi phôi thai phố thị

đã là Hội An

Bởi cái tên

dáng dấp một xu thế mới

Riêng Phe-phô (Faifoo)

người phương Tây

phiên gọi

Sau trước lòng ta

Người là Phố

Ơi Người!

 

Ngót Ba mươi năm

sông lấp

bãi bồi

chân ngập ngừng xóm cũ

Nhưng với Phố

dẫu chỉ là nơi

đến phụ nghề

từ cái thời

trẻ thơ lam lũ

Mà kìa

có lạ lẫm gì đâu?

 

Hạ Âm Bổn – Thượng Chùa Cầu

Mái xanh cúi

để trời xanh

thư thả

Nhã cánh áo

cho phố gần thôn dã

Em dịu dàng

biển chẳng thể đành hanh…

 

Trường Lệ dậy tiếng gà

Sống lại

lúc tan canh

Tiếng guốc khua giòn

điểm tiếng

Kính coong

những chiếc xe tay

trên phố hẹp

 

Sông Hoài vẫn trôi

Chiếc thuyền máy

mặc ai xình xịch

Lững thững những chiếc ghe

duyên dáng gót quai chèo

 

Vẫn những con người

dáng phố

hồn quê

và tất thảy

 

Như đã quen nhau từ ấy

Ba bốn thế hệ rồi

mà vẫn như đâu đấy

Chè đậu ván thím Thêm

Bún giò heo bà Chỉ

Bánh xèo Tam Tam

Rau xanh cô Hiền Trà Quế…

 

Cũng hiệu

cũng hàng

biển trưng phải lệ

Người vẫn thèm sao

tiếng chạm tên người

Chụp bóng Huỳnh Sau

Buôn cau Xã Minh

Cao lầu Năm Cơ

Thuốc thái tây Huỳnh Quang Đại…

 

Anh ới Phố

Sao em dừng lại?

(Chắc Hoài Phố, Hải Phố gì rồi?)

rất tự nhiên

môi thoáng

đã nên lời

Thoắt thương đến

những nẻo đường

vừa thoáng hiện

theo tay ai vạch vẽ

 

Có phải ấy

dung nhan của mẹ?

cốt cách của cha?

Nước Thu Bồn

xanh thẳm tấm tình ta

hay dải lụa óng duyên nhau

dáng Phố?

 

Hoa gạo     

Chậm bước bên nhau

Hoa gạo

từ chiếc nón tay em  

hắt ánh 

Sững sờ đôi má

 

Chẳng phải thức cùng trăng 

đợi những cánh sương 

e ấp trong khóm lá

Hoa gạo cháy hết mình

Gần gũi quá 

Phải không em?

 

Mới chiều qua

chồi tấm

đài xanh…

Mà bất chợt

sáng nay

Đã rắc đỏ 

mọi lối lang cuộc sống

 

Hoa cháy

nẻo tới trường

Tán bàng hè xanh rậm

xòe lọng trẻ thơ

Chợt đỏ 

đốm tin thu

 

Hoa cháy

xô nghiêng 

 

Vạt nắng triền đồi

Nhói đỏ 

Mẹ già…

Quê kiểng…

 

Hoa cháy

Bến quê

Cánh chim ngàn lưu luyến

               ráng chiều pha mây tóc 

đỏ mong chờ!

 

Hoa cháy 

Nhuốm tro

thân phận con người

Nẻo thổ mộ

tất đến hồi lầm lũi

Từ cát bụi…

mỉm cười về cát bụi

Ươm những mùa hoa

đơm đỏ cuộc sinh sôi

 

Hoa cháy thầm

Bóng sấp bóng

Làn môi

chạm tới làn môi 

bốc lửa

Khóa bạc 

dải tơ 

phớt trời bung sổ

Bén màn đêm 

đỏ rực nhân gian          

                                     

Mười thương 

Đay nhau

Giúp được gì nhau?

Lửa xông

Đến lá 

cũng chau đôi mày!

 

Đã từng nếm trải chua cay

Đường đèo nắng xế 

Nẻo lầy trăng lu!

 

Cơm sôi…

Nhớ lấy lời ru

Có thương nhau?

Mười một bớt 

chín bù  

Mà thương!

13- 7-2019

C.P