Riết cạn khô nhịp đập phía bờ anh – Thơ Phạm Thị Điểm

729

Nhà thơ Phạm Thị Điểm 

Ám ảnh 

Lại thao thiết một mùa trăng đi vắng 
Bóng từ ly gục rũ ớn lạnh 
ghê
Có bàn tay cào xé 
Rất vụng về
Thương một góc trời cháy màu lam 
Cũ rích…

Kìa
Tĩnh mịch đêm xếp hình 
viên tịch
Vắt kiệt bao lời hứa 
rêu xanh
Riết cạn khô nhịp đập phía bờ anh
Ám ảnh
Muôn trùng trò chơi tàn khốc…

Không tiếng dế thở than
Không thạch sùng chặc lưỡi 
Chỉ tiếng 
ầm ào
rung rúc từ xa
Có chuyến tàu nào 
Vừa vận chuyển tình ta???

 

Gõ tự

Bàn tay lạnh cóng
Lách cách từng đêm
Gõ tự êm đềm
Nhốt tim mềm yếu

Vần thơ vừa níu
Chữ yêu vừa buông
Mất nhau một chút
Kiêu sa tựa buồn

Đôi môi run run
Hạt mưa trần truồng
Múa thiêu tiếng chuông
Đốt lời trong mộng

Thinh không lạnh ngắt
Lời ai vừa ngân
Xóa tan mộ phần
Chôn tình dưới trăng

Bàn tay tất bật
Gõ phím từ tâm
Gỡ bao vỡ vụn
Vun vào trăm năm.

 

Ta không thuộc về nhau

Hôm qua, em chạy trốn ánh mắt của tình yêu chân thành,

Nơi người đàn ông mà em từng quen biết

Em nhận thấy trong cuối đáy mắt kia, tia nóng và chất không màu rát bỏng

Thời gian như dừng lại nơi đỉnh núi cao,

Đáy mắt em cạn như dòng sông trụ thế ngàn năm tuổi

Hóa thạch trong rừng già cô đơn,

Co rúm lại, xám xịt, nhẵn nhụi và chai lì

Tiếng động không bật ra từ trái tim băng đá,

Mọi thách thức hóa thành cổ tích và thoáng qua như siêu nhân hiện đại.

Ánh nhìn thì ngắn và lặp lại như vòng xoay trôn ốc

 Trong sự thờ ơ của muôn vật tàn hình,

Và có thể, ánh mắt ấy sẽ dừng lại, dấu kín dưới cơn giông,

Và tia chớp chân thành kia sẽ ngũ quên trên những tầng mây xa tắp,

Anh ấy sẽ mang nó theo lên tận những đỉnh núi cao nhất

Và ném xuống nơi không cần độ phẳng,

Để vạn vật – tiếc một ánh nhìn – ta không thuộc về nhau.

 

Điên 

Vì đâu điên đến tận cùng

Tóc điên, đau đến thiên đường cõi điên

Người điên chấp cả thần tiên

Người đi đường cũng mặc nhiên cõi trần

 

Vì sao điên đến toàn phần

Trong vô thức ấy ngàn lần khổ đau

Hay là người đã vì nhau

Hóa thành điên dại giữa màu thiên thanh?

 

Vì đâu điên đến lạnh tanh

Giữa con đường vắng trở thành độc nhân

Điên điên dại dại giữa trần

Ai mà giải mã gieo vần iên iên…

 

Người điên điên đến triền miên

Có khi lại hóa thành tiên giữa trần

Quên đau, quên khổ, quên thân,

Quên đôi con mắt, quên phần riêng chung…

P.T.Đ