Sài Gòn đang đau – Thơ Khuê Việt Trường

175

Nhà thơ Khuê Việt Trường 

 

Nhà không có rác 

Buổi chiều loang vệt nắng

Chiếc xe đi qua nhà

Tiếng leng keng quen lắm

Nhà có rác đem ra

 

Những ngôi nhà khép cửa

Lá lén rụng vào sân

Vườn cây không ai tưới

Lá xanh thành lá vàng

 

Con phố buồn duỗi mình

Nhìn vào ô cửa sổ

Chuông điện thoại reo vang

Chẳng có ai nhấc máy

 

Chiếc xe đẩy mỗi ngày

Đều đặn qua xóm vắng

Nhà có rác đem ra

Cả nhà đi cách ly

Hôm nay không có rác.

 

 

Sài Gòn đang đau

Sài Gòn đang đau có phải không?

Sớm mai con phố ấy có buồn?

Tiếng ai rất khẽ trong nắng vội

Ở đó Sài Gòn đang nhớ thương

 

Đèn đỏ đèn xanh bỏ ngã tư

Những ô cửa sổ ngóng yêu vì

Trăm con phố rộn ngơ ngác nhớ

Một bước chân qua để trở mình

 

Phố xá hôm nay khép cửa rồi

Công viên chợt vắng bước chân người

Lướt qua ở giữa yêu thương ấy

Nhắn nhủ Sài Gòn sẽ hết đau thôi

 

Sài Gòn đang đau có phải không?

Đi qua Bà Chiểu, ghé Tân Bình

Chần chừ đợi ở bên Phú Nhuận

Sài Gòn đang đau có phải không?

 

 

Tìm nhau

Em ở đầu thành phố

Anh ở cuối mênh mông

Mấy bữa còn gặp gỡ

Bây giờ xa muôn trùng

 

Con đường xưa đã vắng

Nay chỉ còn lá rơi

Cả ngày chỉ còn nắng

Lả lơi cùng gió  lay

 

Quán ta vẫn thường ngồi

Giờ ghế bàn đã xếp

Biển bỗng dưng ngơ ngác

Tìm những bàn chân quen

 

Thành phố đang trở bệnh

Anh và em nhớ nhau

Ở hai đầu thành phố

Mà sao như nghìn trùng

K.V.T