Sau lưng còn mắt dã quỳ rưng rưng – Thơ Nguyễn Thị Việt Nga

684

Tác giả Nguyễn Thị Việt Nga 

 

Gặp lại dã quỳ

Lại về với xứ vàng hoa

Mùa đông lấp lửng như là trêu ngươi

Thoắt mưa, thoắt nắng bời bời

Dã quỳ chốn cũ nói lời xưa xa…

Lại về với xứ người ta

Một mình với gió thành ba bốn mình

Đường quen, người lạ chênh vênh

Thông reo trên những nổi nênh kiếp người…

Lại về thương những chơi vơi

Một đêm nhạc Trịnh một đời xót xa…

Dã quỳ là dã quỳ hoa

Nở cho ai để mắt nhòa trong sương

Chỉ là hoa dại bên đường

Mà sao quay quắt nhớ thương thế này?

Chỉ là cát rụng lòng tay

Mà sao dằng dặc những ngày ngóng trông?

Lại về với núi với sông

Với mây nước với chỗ không có gì

Lại về rồi lại ra đi

Sau lưng còn mắt dã quỳ rưng rưng

 

Mùa đông

Lạnh đến nỗi mọi vật chừng đông cứng

Những trang thơ phấp phỏng dưới gió gào

Mười hoa tay thao thức chờ hội ngộ

Lửa bừng trong vòng tay

 

Mùa đông đây!

Phải vì lạnh mà tóc anh thêm nhiều sợi bạc?

Nhìn lá rụng em nghĩ về hạnh phúc

Về con đường vô tận của tình yêu

Về gia tài thời gian còn lại chẳng bao nhiêu

Bàn tay nhỏ mà cuộc đời rộng quá

Tia nắng mảnh cuối chiều bừng như lửa

Run rẩy hoài một nỗi sắp chia xa

Em bần thần ngoái lại những sân ga

Nơi để lại biết bao là hạnh phúc

Nơi chứa đựng biết bao là nước mắt

Chuyến tàu đời vẫn mải miết lao đi

Chẳng có cách nào về lại phía xa kia

Nơi hoa cúc nở đầy mặt đất

Bất chấp mùa đông cỏ cứ xanh ngăn ngắt

Mặt trời hồng ước vọng tuổi đôi mươi

Em hái từ mùa đông ấm áp những nụ cười

Xua buốt giá bốn bề đang vây bủa

Tay anh đâu xoè ra cùng giữ lửa

Gọi tên nhau nơi cuối đất cùng trời

 

Mùa đông, gió lạnh bời bời

Em cứ sợ nắng tàn ngoài song cửa

Nhưng trái tim rực rỡ thầm thủ thỉ

Có tình yêu sưởi ấm thế gian rồi!

 

Cảm ơn cỏ lau

Cảm ơn cỏ lau bé bỏng

Ở lại với ta đến giờ

Sen đã tàn trong hồ vắng

Phượng hồng rũ cánh trong mưa

 

Cảm ơn cỏ lau bé bỏng

Nhọc nhằn xanh trên cằn khô

Dịu dàng ươm trên đá sỏi

Một trời hoa trắng ngẩn ngơ

 

Cảm ơn cỏ lau bé bỏng

Lặng lẽ trên đường ta qua

Bao dung bước chân lầm lỗi

Một mình vá những xót xa…

N.T.V.N