Sợi tình xanh đỏ dệt vùng áo mây – Thơ Trần Thị Bảo Thư

164

Nhà thơ Trần Thị Bảo Thư

 

Mai sẽ vượt đèo

Một mai thiếu vắng mặt trời

Bờ đau lá rụng kín lời thơ xưa

 

Một mai trong giấc ngủ trưa

Phù sinh chìm dưới cơn mưa não nùng

 

Dòng trăng chảy ngập đêm thung

Sợi tình xanh đỏ dệt vùng áo mây

 

Một mai em có qua đây

Vuốt dùm mắt cỏ khép ngày uyên ương

 

Dây mơ thổ cẩm vùi sương

Một mai đèo dốc là đường thênh thang

 

Thèm say tới Nhật Nguyệt tàn

Rượu không đủ chát, thêm vàng đắng thu…

 

Lục bát bờ ao

Quẩn quanh mái lá quê nghèo

Cầu ao tím vạt hoa bèo mùa đông

 

Nắng tà thắp đỏ nụ vông

Đầu hồi chim sẻ nhặt không bóng chiều

 

Bên sông lũ trẻ chơi diều

Lẫn vào khói sóng liêu xiêu thân cò

 

Heo may thổi ngược chuyến đò

Chòng chành cúc dại trắng bờ tiêu dao

 

Mẹ từ đồng đất năm nao

Dấu chân lấm láp lạc vào cơn mưa

 

Sân buồn vằng vặc trăng xưa

Bóng cau đổ chéo mà chưa chạm ngày

 

Lời xanh ru trọn kiếp cây

Lời trăn trối rụng mai này về thu

 

Giữa quê tháng chạp sương mù

Làm con chim cuốc ao tù mà vui…

 

Bìm bịp chờ trăng 

Xin làm mảnh nắng cuối đông

Góc vườn rau ngải trắng bông rụng vào

 

Vạt buồn trải dưới trăng sao

Lời yêu xa lắm, khi nao quay về?

 

Ngày mai tôi lại rời quê

Tiếng con bìm bịp tỉnh mê cuối làng

 

Trăng rơi đầy cả giần sàng

Ai đem dăm cái nhỡ nhàng buộc nhau

 

Gió không nhà biết đi đâu

Dòng sông chưa cạn niềm đau đã già

 

Rồi mai nơi vạn dặm xa

Đường thiên lý có nở hoa trong lòng?

 

Lời yêu là những khoảng không

Ngày mai tôi biết đầy đồng mưa bay

 

Vẫn còn nợ một lần say

Người như sương sớm theo mây chưa về…

 

Hoàng giang

Thu mang chiều đổ xuống sông 

Hoàng Giang từ đó mênh mông sắc vàng.

 

Có con chim lửa lang thang 

Giấc mơ đỏ rực trên giàn hỏa thiêu 

 

Đường cong Nhật Nguyệt phiêu diêu 

Chảy qua sáng tối phù điêu trở mình 

 

Tìm em trong cõi ba sinh 

Ta như chim lửa lặng thinh đốt trời 

 

Ngàn năm mưa vẫn còn rơi

Hồn cung nữ hẳn ướt rồi tàn tro?

 

Ta nghe gió nổi mà lo

Rêu phong tháp cổ tự do đăng đàn 

 

Chiều nay mây đổ sắc vàng 

Một vùng sông nước Hoàng Giang hiện về…

 

Khúc cuối mùa

Rồi thì sẽ nhạt nhớ thương,

Rồi hoa cũng nhạt sắc hương cuối mùa.

Mạn chiều nhạt tiếng chim xưa,

Trăng lên thủy mặc gió mưa nhạt trời.

Khúc buồn đã nhạt vành môi

Dửng dưng sợi tóc cũng thôi nhạt màu.

Rượu nào nhạt vết loang đầu

Tiệc chia ly có nhạt sau khóc cười?

Thiên đường nhạt những cuộc vui

Trần gian nhạt chuyến xe người mưu sinh.

Dòng trôi sương nhạt dáng hình

Cội bàng neo lại bóng mình nhạt thu…

T.T.B.T

(Hội viên VHNT Đồng Nai)