Sóng đời – Thơ Nguyễn Đình Toán

103

Tranh minh họa – Tác giả: Phan Hồng Sơn

 

Hội Xoang 

Lửa thắp lên đêm sáng rực vòng Xoang

Bàn chân trần theo cồng chiêng nhẹ bước

Tiếng ting – ting bổng trầm thêm lả lướt

Ánh mắt tươi cười cháy bỏng cao nguyên.

Em trao tay đan mơ ước dịu êm

Chén rượu cần thấm dần men đắng ngọt.

Say đất trời, say đêm hồng lửa đốt.

Say lòng người chân chất Tây nguyên.

Tiếng hát vang từ nhà rông thiêng liêng

Kể chuyện ngày xưa cha ông thủa trước

Hái nấm, bẻ măng, bẫy rừng, cõng nước

Dựng mái nhà rông sớm tối sum vầy.

Cuộc sống bình yên chẳng mãi nơi đây

Lũ giặc tràn lên cướp làng tan nát

Người dân Tây nguyên vào rừng phiêu bạt

Ẩn nấp tháng ngày trong kiếp lầm than.

Bọn giặc truy lùng chém giết dã man

Bao nỗi hận thù căng tràn trong ngực

Người Tây nguyên quyết không hề nhu nhược

Nuôi chí căm hờn sôi sục ngày đêm.

Bộ đội Cụ Hồ về với Tây nguyên

Kêu gọi toàn dân đấu tranh theo Đảng

Già, trẻ, gái, trai hướng về cách mạng

Thống nhất một lòng: “Đất nước đứng lên” *

Cõng gạo, gùi mì, vót chông, làm tên

Sức của, sức người dồn lên đánh giặc

Bè lũ đê hèn phải tơi bời tan tác.

Trả lại bầu trời xanh thắm Tây nguyên.

Biết ơn Bác Hồ, ơn Đảng không quên

Làng mở Hội Xoang từng bừng ngày hội

Giữ mãi bản sắc, nhớ về nguồn cội

Đoàn kết một lòng xây dựng Tây nguyên

 

 

Viết lúc 0 giờ

Sự mệt nhoài đưa em vào giấc ngủ

Em của tôi vất vả một ngày

Bàn chân nhỏ chống chèo tất bật

Vẫn chưa quen cuộc sống cuồng quay

 

Ngủ đi em, ngày mai vẫn thế

Nỗi đời kia tiếp nối từng ngày

Nhưng em nhé, bền gan vững chí

Có sá gì mưa gió lung lay

 

Anh vẫn tin con đường phía trước

Dù xa xôi cũng có một ngày

Niềm hạnh phúc cuộc đời hé nở

Đến với em nồng giấc mơ say.

                                     

 

Sóng đời

Từng ngọn sóng tiếp nối xô bổ vào em

Đôi chân mảnh mai run run yếu đuối

Biển gọi thủy triều lên em chới với…

Một mình đứng trên đảo tâm hồn.

 

Nước mắt rơi chát mặn đại dương

Nỗi thương đau làm se lòng cát

(Vạn cánh buồm say miền gió hát

Vô tình nên chẳng thể nhận ra)

 

Em của tôi nhỏ bé đến xót xa

Thầm nguyện cầu biển đời lặng sóng

Tôi muốn hóa thành đôi cánh rộng

Đạp gió ngàn chở em bay lên.

N.Đ.T