Sương long lanh ươm màu mắt đỏ – Thơ Mạc Tố Hồng 

466

Nhà thơ Mạc Tố Hồng 

 

Ngủ đông

Ngập ngừng… cuối hoàng hôn

Mây gom hết mùa thương về phương ấy 

Chỉ có gió và mưa là ở lại

Ru khúc buồn suốt hạ với thu

 

Giọt sương nào đọng lại rất dư

Rớt xuống đồi thơ

Nước mắt

Nụ cười

Hoang tưởng

Bụi trần ai…

thương vay

khóc mướn

Trốn vào kén băng… tự dỗ dành mình

 

Em nghĩ gì 

nghĩ gì… mà vờ ngủ đông 

khi tiếng ve kêu đỏ màu phượng thắm

khi nắng vàng còn đọng phía bờ thu

 

Buông vào vô hư!

Khoảng trời thơ hoa hồng bướm trắng..

Một phút ái ân

trăm năm nghĩa mặn

 

Đành sao…

quên sao…

hóa đá sao…! 

 

Ta vẫn nghe 

tiếng thơ ngậm đầy nước mắt

Nỗi niềm này…

                   em cất giấu vào đâu!

 

Huyền thoại

Trong bóng tối ai nhìn ai hiện diện

Chiếc nôi tình đan sợi nhớ sợi thương

Ai nhắm mắt nghe sóng lòng đang vỗ

Như đâu đây vẫn có một thiên đường

 

Ai chợt đến cuộc hẹn từ tiền kiếp

Sao mơ hồ cứ khắc khoải chờ nhau

Phải chăng ai đang cùng ai bước tiếp

Bỗng âm thầm nghe như chút nhói đau

 

Chiều vội đi cho đêm về lặng lẽ

Gió ngoài kia ngân vọng khúc nhạc tình

Một thoáng mong manh buồng tim đau xé

Có phải không giây phút của hồi sinh

 

Sương nhòa nhạt như chìm trong huyễn hoặc

Chút ngọt ngào còn đọng giữa hư không

Từ trăm năm ai buột sợi chỉ hồng

Mà dấu tích còn nguyên trên vách đá

 

Ai ngơ ngẩn bàng hoàng đêm hoang dã

Nghe dư âm nào đó rất dịu dàng

Có hay chăng… lỗ hỏng thời gian

Để biết mình là ai của nghìn năm trước

 

Để nhìn lại

những điều mất… được…

Và tin rằng có ước hẹn trăm năm!

 

Đêm sa nghiêng

Tỏa sáng lung linh

Vầng trăng mười sáu

Em – rực rỡ giữa mùa hoa gạo

Ngọc ngà, trong suốt, tinh khôi

Sao không thể… 

bước qua ngày nông nổi

Để buồn vương mắt lụa buổi vào đông

 

Má thôi hồng

Mùa không còn xanh trong

Bóng mây qua chiều chầm chậm

Chợt khuyết

Chợt đầy

Mưa rớt nhẹ lâm thâm!

 

Vạt sương khuya rất dài

Ngỡ ngàng… chờ mong

Đêm tịch lặng…

Đắng môi… lời trêu của gió

Sương long lanh ươm màu mắt đỏ

 

Đi… đi…

Về chi nữa…

Vầng trăng… dối lừa

Vầng trăng… đáng ghét…!

 

Cứ mặc…

Đêm sa nghiêng

Chìm trong trừ tịch

Le lói làm gì… 

buông buốt lắm trăng ơi!

M.T.H