Sương râm nhuộm tím chiều vàng – Thơ Hà Sáu

813

Nhà thơ Hà Sáu

    

Cọng rơm thơm

Tôi lớn lên từ cọng rơm gốc rạ

Lam lũ nông tang mưa nắng dãi dầu

Hạt thóc chín rời xa thân mẹ

Sóng gió cuộc đời,

vùi dập chốn bùn nâu

 

Cánh đồng hanh khô sau mùa gặt

Gốc rạ cùn níu chặt bàn chân

Cánh diều bay lung linh niềm mơ ước

Con dế mèn vang vọng tiếng nỉ non

 

Rơm cha cuốn cuộn tròn như núi

Nắng chang chang rám tấm thân gầy

Nóng nghẹt thở mồ hôi ràn rụa

Bó hai đầu kìn kịt đôi vai

 

Áo cha thấm mùi thơm của rạ

Mùi khói lam thoang thoảng hương nồng

Góc vườn cũ cha trồng cây nỏ (*)

Cây rơm vàng che chở cả mùa đông

 

Ôi thèm lắm!

Thơm lừng nồi sắn hấp

Mùi tro rơm vương tóc mẹ cay cay

Mùi khen khét củ khoai lùi trong bếp

Gùi rơm khô mẹ nhen nhóm từng ngày

 

Bao đời qua nơi gốc rạ quê nghèo

Vun xới tình yêu cây đa bến nước

Dẫu hôm nay chỉ còn chăng nỗi nhớ,

Một cọng rơm thơm,

                     cũng thấy se lòng!

—                             

* Cây nỏ: cây băng gỗ chắt trồng chính giữa để chất thành cây rơm

 

 

Lạc lối trâu về

Cha dọn bờ tre làm nhà cho trâu ở (1)

Em cũng theo trâu, ngủ trọ quê nhà

Tuổi mười lăm búi tóc đuôi gà

Se sợi gió mùi hương bồ kết

 

Thuở chiến tranh nhà em giặc đốt

Làng vùng Nam (2) đạn xới bom cày

Anh hy sinh, cha bị bắt tù đày

Em gồng gánh đôi vai gầy bé nhỏ

 

Vạt nắng trôi nhấp nhô vờn bãi cỏ

Chiều u hoài, trâu chẳng buồn ăn

Lững thững bàn chân, lối nhỏ thân quen

Bờ tre già chờ trâu về mỗi tối

 

Liệng cái nhìn thẹn thùng bối rối

Mắt vô tình, em chạm phải vào anh

Mẹ nói đùa mai mốt về làm dâu

Đôi má đỏ ngượng ngùng bừng chín ửng

 

Anh thầm trách mảnh trăng khuya hờ hững

Không níu giùm bờ mắt ướt đong đưa

Đôi môi mềm em cất giữ năm xưa

Cũng tụt khỏi tầm tay chới với

 

Một ngày kia anh ngồi mong đợi

Bàn chân quen nhịp bước ngõ đường làng

Tóc sương râm nhuộm tím chiều vàng

Quay mặt lại ánh chiều xưa đã tắt

 

Bờ tre khô nhớ những ngày xa lắc

Anh thầm mơ chiều trâu lạc lối về

(1) Những người dân vùng Nam Phong Lục tản cư xuống Ngũ Giáp mang theo trâu

(2) Thôn Phong Lục Đông Nam, xã Điện Thắng Nam ngày nay

 

                                                           

 Bến Quý (*)

Em về. Bến “Quý” tìm sông

Tìm cơn mát rượi dưới dòng nước trôi

Em tìm em!

            Thuở xa xôi

Bên bờ ký ức của thời ấu thơ

 

Tay em cầm những dại khờ

Trong như hạt nước xanh như mây trời

Chuồn chuồn cắn rốn tập bơi

Rốn sưng đau điếng mà sao cứ chìm

 

Anh phỉnh… răng em cũng tin

Bắt đền em giận anh xin làm hòa

Chuyện xưa nào dễ phôi pha

Vết sưng ngày ấy xuýt xoa một đời

 

Em về. Bến “Quý” tìm sông

Tìm con nước cũ cuối dòng chưa trôi

Sông kia in bóng đôi bờ

Để anh chép mãi vần thơ ngọt mềm

P.H.S

(*) Bến sông gần nhà ông Trương Quí, làng Phong Ngũ, dân làng gọi là “bến Quý”đối diện chợ Vải cũ Thanh Quýt nay thuộc xã Điện Thắng Nam, Điện Bàn, Quảng Nam