Tâm hồn anh tâm hồn bùn non – Thơ Bùi Xuân

Nhà thơ Bùi Xuân 

 

Không đề                

Đừng hoài nghi thắc mắc, hãy mang cả quang gánh mà bước xuống thuyền, người chèo đò sẽ đưa em qua sông cho kịp buổi chợ. Và trên đường đi nếu em ngoái lại, em sẽ thấy niềm vui như hoa kia vàng muốt bãi bờ.  

Đừng hoài nghi thắc mắc, hãy mang cả quang gánh mà bước xuống thuyền, người chèo đò sẽ đưa em trở lại bờ này. Chỉ có điều trên đường về nhà nếu em ngoái lại, em sẽ thấy nỗi buồn chất đầy khoang thuyền và người chèo đò cô đơn trên bến. 

Đừng hoài nghi thắc mắc, em cứ hồn nhiên mà đi, chớ ngó lui làm gì. Trong đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc của em không có nỗi buồn của tôi, bởi nó được cất giấu nơi biển kia thăm thẳm.    

Đừng hoài nghi thắc mắc, nếu lúc trở về em nhìn thấy tôi nơi em đã đi qua.  

 

Bùn non 

Mùa lũ lụt đi qua để lại trên mặt đất lớp bùn non. Người hàng xóm không giấu giếm niềm vui: “Bùn non năm nay dày hơn mọi năm”. Mẹ cười: “Lụt to mà”. Anh lắng nghe giọng nói của mẹ và hít đầy buồng phổi mùi đất mới. 

Bùn non. Gió rít, mưa xối. Nước mênh mông đồng bãi. Phấp phỏng tiếng trống làng. Nước sàn sạt cuốn đi nhiều thứ. Nước đọng lại bùn non. Mẹ bốc lên lòng bàn tay mình những giọt bùn tươi rói. Ánh cười của mẹ gợi cho anh vị của đất, hương của mùa. Cái nhìn của mẹ gợi cho anh một cách nghĩ, một cách nhìn, một cách sống. 

Thời gian trôi về phía vô cùng. Nhiều khi anh tự vấn: Tâm hồn ta là gì? Và anh tự trả lời: Tâm hồn anh tâm hồn bùn non. 

Anh chắt chiu từng giọt bùn sau mùa lụt để bồi đắp cho cánh đồng eo sèo thóc lép của mình. Anh chưng cất niềm vui, nỗi buồn, sự nếm trải, tìm trong đó chút tinh chất và anh ngẫm ra một điều, mọi chớp bể mưa nguồn rồi sẽ qua, cái còn lại, đọng lại là bùn non và tất cả đều có thể trở thành lớp phù sa màu mỡ.  

 

Anh về hái lá trầu nguồn 

Đi một quãng đường lại gặp kênh gặp sông 

Nhìn nhà ai lại thấy mương thấy giồng 

Mênh mông xanh mà xanh triu trĩu quả 

Anh có muốn về, em xinh quá, sao về

 

Quê hương anh nhìn lên thấy núi 

Anh muốn gánh núi vào để em nghe tiếng suối 

Anh muốn chở bình nguyên về quê mẹ 

Mẹ một đời mơ nặng phù sa

 

Quê hương anh những ngày nắng nôi đất khát 

Mẹ trồng khoai gánh nước tưới mặt trời 

Em có về thăm nhớ lựa mùa trăng sáng 

Những đụn cát vàng thành dải lụa vàng trăng.

 

Anh thương mái nhà em đơn sơ ẩm ướt 

Thương hàng chum đứng đợi cơn mưa 

Anh mải mê nhìn cây tràm cây đước 

Nghe cá đớp mồi quẫy nước lòng kênh

 

Ước chi Trường Sơn dài ra Phú Quốc 

Đồng bằng Cửu Long nối vựa lúa Sông Hồng 

Điệu cò lả theo em lên núi 

Mênh mông ruộng đồng anh hát hò khoan

 

Em ơi, em mặc chi áo bà ba trắng 

Để vành nón bài thơ nghiêng chiều tím trong anh 

Đá hoa cương Ngũ Hành Sơn tròn vòng tay cẩm thạch 

Mẹ chờ anh em có theo cùng

 

Em ơi, em cười chi mà hiền như bông súng 

Hoa dừa rơi em giữ nếp khăn rằn 

Lòng anh như nong tằm đang rộ 

Em có vui ngày lúa lên đòng

 

Em ơi, em nhìn chi mà như giã từ mà như níu lại 

Mà đằm như chín cửa sông sớt nước chở ra khơi 

Em đứng chi dưới hàng cau để hương cau thơm tóc 

Anh phải về thôi, về hái lá trầu nguồn…

 

Quán nhỏ trung du

lưa thưa mưa bay chiều trung du

liêu xiêu quán nhỏ. Mái rạ gầy

còm nhom em bé. Tròn xoe mắt

con mắt ngây thơ nhìn đến hay

 

quán nhỏ đơn sơ vài thẩu kẹo

đôi chồng bánh tráng mươi liễn trầu

lềnh khềnh hủ rượu choán đầu góc

mỗi một bàn con mấy cốc sành

 

chủ quán chừng như một cụ bà

dối già. Buôn bán cũng lơ mơ

em bé thơ kia là cháu cụ

mẹ cha xuống ruộng nhờ bà trông

 

đang nghĩ vẩn vơ chợt giật mình

bước vào cửa quán một thiếu phụ

áo nâu sờn vai, da trắng xanh

đôi mắt trong veo nhìn ngỡ ngàng

 

đôi mắt trong veo nhìn đến lạ

làn môi thắm đỏ tựa môi hồng

tựa dấu son đời chưa thể xoá 

một thời thiếu nữ xinh thậm xinh

 

lưa thưa mưa bay chiều quán nhỏ

uống cạn cốc đầy. Đôi chân bước

ấy thế… mười năm, xuôi con dốc…

mười năm ngoảnh lại… đất trung du.                                           

 

Ý    

Chúa bảo: xác thân ngươi là cát bụi

Phật bảo: chúng sinh băng qua nghìn trùng sinh diệt

 

dù biết ra đi là trở về

sống là dấn tới cái chết

anh vẫn thầm lặng nhân danh con người

chối từ

cát bụi cội nguồn

hư vô cố hương

 

anh xin nhận tình yêu em

làm ngôi nhà vĩnh cửu

xin nhận xác thân giả tạm này

làm nơi chốn

xin nhận cõi người 

làm quê hương

 

sinh diệt nghìn trùng

bời bời cát bụi.

 

Thắp 

sau cơn bão Xangsane quái ác

anh học từ cây sự thắp

như chưa hề có gió giật trên cấp mười hai

như chưa hề có cổ thụ bật gốc

như chưa hề có nhà cửa tan hoang

và mẹ và chị và em ta 

ngồi khóc  

 

sống là thắp

anh nhận thức và khẳng định

anh lập luận và bảo vệ

 

này em 

nếu một ngày trước mặt em là khoảng trống hay sự đổ vỡ    

xin em thắp lên cho mình chiếc lá non 

đẹp xốn xang trên cành cây sau bão

và nếu hy vọng không về

lòng em trống rỗng 

xin em thắp lên dù là nỗi cô đơn hay niềm tuyệt vọng

chớ bao giờ làm ngọn bấc lụi tàn vô cảm.

 

Khúc hát trên đường 

(Trông cho chân cứng đá mềm – Ca dao)

Đường dù xa gập ghềnh quang gánh

em ngại gì tôi mấy vết chân chim

tóc hãy còn xanh, bước chân còn sải

khăn gói phiêu bồng cho kịp tháng năm.

 

Núi cứ non cao, trời xanh, biển rộng

ta mãi là trăng rằm đến lại tròn

gió giật mưa dồn mẹ cha đã trải

ta gánh hạt thơm về những mùa sau.

 

Đường dù xa xăm, dù tay gối mỏi

vẫn núi sông đây, vẫn đất nước này 

tắm gội trong miền ca dao, cổ tích

em hát vì tôi chân cứng đá mềm. 

 

Hai ngọn lửa

(Tặng Hồng, nhân đọc tiểu luận “Tình yêu – hai ngọn lửa” của Octavio Paz)

Tình yêu như hai ngọn lửa

một ngọn lửa tột cùng của hạnh phúc

một ngọn lửa tận cùng của nỗi bất hạnh

 

anh chưa già và em còn trẻ 

chúng ta ở cách xa ngọn lửa thứ hai

nơi lưỡi hái của thần chết chưa thể vươn tới.

Sự ấm áp của lửa cho chúng ta hơi thở nồng nàn

sự giằng xé của lửa khiến chúng ta ngột ngạt khổ đau

sự mãnh liệt của lửa thắp chúng ta tràn trề niềm hy vọng

sự bập bùng của lửa làm thổn thức trái tim ngỡ đôi lần chạm

tiếng vỡ pha lê

ngọn lửa thứ nhất cháy trong ngôn ngữ đa thanh của biển

là tiếng nói sung mãn của Một.

 

Ngày nào ngọn lửa ác quỷ ùng oàng ập đến

trong kiệt quệ của thân xác anh sẽ nắm chặt lấy bàn tay em

như lời nói sau cùng, lần chiến đấu sau cùng 

như sự quật cường của hạnh phúc trước nỗi bất hạnh lớn lao 

không thể chối từ.

B.X