Tâm hồn em cơi nắng trước xuân thì – Thơ Trần Thế Vinh

545

Nhà thơ Trần Thế Vinh 

 

Ngày ở Sài Gòn

Theo đường một chiều đi miết

Không thể nào giáp mặt với em

Dọc những bóng đèn hoa rực rỡ

Những eo lưng thon trước mặt

Người xe nối đuôi nhau đi

Ta cũng nối đuôi theo tìm chí cốt

Về cùng cà phê 81…

 

Ngày ở Sài Gòn

Chỉnh chu ta làm người khách lạ

Phố đông phù hoa rối rắm

Sài Gòn lạ hoắc lạ quơ

Trăm năm dấu tích

Còn lại dậu rào trong thơ Nguyễn Bính (*)

Ngày ở Sài Gòn

Ta lưu linh làm dân ăn chơi

Trong ồn ả người xe bạn bè bắt gặp

Cọ tay môi cười ríu rít

Cụng ly hào sảng mày tao

Đá nhau tròn vòng tri kỷ

Lâu lắm giang hồ chưa say. Tháng hai đã tối!

 

Ngày ở Sài Gòn

Ngọ quậy muỗng ly cà phê 81

Em thương ta xa một đường về

Anh em ríu ran say môi hò hẹn

Nắng nghẹn khô khốc tiếng tao mày chia tay

Tạm biệt những cái bắt tay và tiếng chào quen lạ

Ừ thôi… Ta về với núi cô đơn…

SG 24/3/2018

(*) Kỷ niệm 100 năm Nguyễn Bính

 

Cô gái trong trại giáo dưỡng nói

Khi em vào trại đêm đầu tiên

Mưa mùa rả rít

Đồm độp từng canh thức cùng đời em hoang mị

Trằn trọc đến cạn cùng giấc mơ gái thanh xuân

Lơ lửng đu em bay thành vòng tròn khói trắng

Đêm cứ dài ra thăm thẳm

Em hụt hẫng quơ tìm mái ấm mẹ cha.

 

Ngày ngày… trời thẳm xa

Em ngoái nhìn ánh sáng ban mai hanh giọt

Những trại viên ào ra từng đoàn, từng tốp

Reo vui…

Như trại lính một nhà choáng ngộp

Ra vườn hái trồng mướp bí, rau xanh

Tiếng kẻng đánh thức đến lá cành

Quản giáo nhìn trại viên với nụ cười hoan hỉ

Bất chợt

Tâm hồn em cơi nắng trước xuân thì…

 

Trong góc phòng khuya

Em ấp ủ cơn gió lùa qua láng cửa

Mộng cơn mưa lại về trong giấc mơ đêm

Tắm sạch bụi đời xưa dang díu

Rửa vết thương tâm hồn

Em tách vỏ nẩy mầm ươm nụ tầm xuân

Bông hoa em xăm ngày nào đã ngủ

Bỗng thức đập liên hồi theo mỗi nhịp tim.

 

Em thỏ thẻ: Khi xưa xăm lên ngực mình

Những bông hoa ước mơ ra giang hồ anh chị

Tìm đến những cuộc vui tàn canh xa xỉ

Trước đồng bọn trẻ trung hoan lạc khát thèm

Một… hai… ba… rồi đêm đêm

Nụ xuân tàn phai hoang phí

Phận đời như rác trôi sông

Bước hoang theo lục bình phiêu dạt

 

Gặp nhau trong trại giáo dưỡng sáng nay

Em mởn tươi như ngọn gió nắng mai

Trước chùm hoa bí vàng bông

Rung nhụy…

 

Hố bom có trái “Phong cương” mới nở

Ngõ trước vào khu căn cứ…

Hai bên đường còn vài hố bom cạn nhưng rộng tuềnh bằng vuông ao quê tôi

Tấm bảng giới thiệu “Hố bom B52 giặc Mỹ ném xuống đây năm 1968”

Người ta lót hàng trăm tấm đá vuông sáu cạnh, cách nhau bằng những đường rãnh nhỏ vừa đủ chèn kín một ngón tay. Lỡ có người moi tìm chút đất năm xưa, hay nhặt vài miểng bom còn sót lại bây giờ đã rỉ sét. Nhọn và bén nằm im đó rình rập một ai rắn mắt, rảnh tay muốn tìm vài kỷ vật chiến tranh mang về làm chứng tích

Những đường rãnh…

Người ta trồng cỏ mịn mọc khép kín nhau ghép cùng miếng đá vuông vuông

Những đường viền xanh mát mắt làm nổi bậc tấm đá trắng lộ hiện

Xiên theo cung bậc dốc tròn trong lòng hố bom như bức tranh thăm thẳm…

Thảm viền cỏ xanh sáu cạnh ấy cứ nối liền hút sâu xuống tới mặt nước lung linh lõm đầy hơn 3 mét vuông là đáy

Một vài lượn sóng nhẹ lăn tăn xô vệt mây rung rinh…

 

Lại nhớ, năm 1975 tôi 20 tuổi

Xứ sở yên bình, theo gia đình về lại quê hương cũ

Tháng Tư chưa mưa đủ để cây cỏ trên núi Hương quả kết nụ đơm bông

Gió táp mặt, chồi nhánh chưa kịp đâm lá sau thời nắng lửa

Núi xơ xác vàng khô, lộ mấy tảng đá đạn bom cày rữa

Nắng dọi những bãi đá chày trắng lóa mắt quê

Cắm trên triền đất dốc Từ đường ông bà hơn trăm năm

Cả nhà tôi dọn dìa…

Cào đất trên hố bom còn sâu hút miệng đời thời cuộc

Dựng mái tranh, cây núi làm nhà…

 

Có hôm con chó nhà cô Hai tôi vói mình trượt chân

Tuột…

Hố bom sâu, ốc sên nhái nhóc thiếu gì mồi

Ăn no nê khi trèo lên lại bị cát núi khô tơi

Lún móng, cào chân mất thăng bằng té ngược

Tôi đưa cây thang xuống, nó ăng ẳng rướn mình lên khóc mướt.

 

Mới giải phóng nhà nghèo

Tôi bắt thang trèo lên tuột xuống

Lượm mảnh… y ti 12ly, M79, miểng bom 500ký vụn vặt… đang hồi rỉ sét

Gánh ra chợ quê bán phụ tiếp cơm gạo gia đình

Mùa mưa năm ấy

Hố bom là ao chứa nước cho gia đình và nhà cô Hai tôi tắm giặt

Ba tôi trồng rau muống xanh um cho cả xóm hái bóp gỏi, nấu canh…

 

Ra về

Tôi theo ngõ cổng sau rời khu căn cứ

Mép đường có hố bom đôi khích chồng nhau, tạo nên hình số 8 to đùng

Cỏ cây, rau dại mọc um tùm không ai dòm ngó

Không phải bỏ hoang, xin đừng nghĩ thế…

Chìu khách nên người ta tạo dựng màu xanh trả lại núi rừng

Tôi nhìn xa gặp một chùm hoa đỏ dựng giữa đáy hố bom

Xuyên thẳng lên trời như viên đạn cối 60ly đang quay về tầm ngắm

Tôi vẹt rừng…

Không phải bông mà là hoa “gì ta?” đang hồi nở chín

Có phải cặp trái “Phong cương” vùng đất núi

Lại có người gọi đây cây “Ngãi gió”

Lâu năm đã già ra quả thuốc trị bịnh dân gian

Vẹt tìm trong vòm cây cỏ  

Nhìn cận mắt mới nhận ra không phải viên đạn cối 60

Mà mang máng hình đôi trái tim đỏ rung đưa theo gió…

 

Trước khi rời khu căn cứ

Tôi ghé nhà truyền thống được tận mặt nhìn từng chân dung

Và chuyện bi thương về những anh hùng liệt sĩ

Thắp một tuần nhang. Tôi khấn…

Ngọn gió mau đưa làn khói hương lên trời

Cho cặp đôi chiến sĩ năm xưa được luân hồi hóa vãng!

T.T.V