Tết của ngày xưa – Chùm thơ Huỳnh Liễu Ngạn

69

(Vanchuongphuongnam.vn) – năm đó mẹ mua hai thúng nếp/ gió chiều tháng chạp rét căm căm…

Ảnh minh họa

Tết của ngày xưa

 

năm đó mẹ mua hai thúng nếp

gió chiều tháng chạp rét căm căm

còn mấy ngày thôi là đến tết

chạy đôn chạy đáo không kịp nằm

 

chú vện sủa hoài chưa chịu ngủ

bên thềm gio tạt lạnh hơi xuân

ngoài hiên mưa phùn nghiêng nghiêng mỏng

chỉ vừa cho chị đứng bâng khuâng

 

nhà ai thơm lừng hương củi mục

trong gió bay theo mùi nhang trầm

ngó như tết đã sắp kề cận

cành mai chờ nở nụ đầu năm

 

tối ba mươi trời đen như mực

văng vẳng đâu đây tiếng đì đùng

thấy gió xuân tràn bên bếp lửa

của nồi bánh tét cùng bánh chưng

 

chợt nghe lòng mình xao xuyến quá

khi cả đất trời rộn ràng vui

chú vện vẫy đuôi không sủa nữa

tới nằm bên cạnh đống tro vùi

 

tết của ngày xưa của ngày xưa

cả nhà đều thức đón giao thừa

năm đó mẹ tươi và trẻ nữa

trẻ như màu nắng mới bên chùa

 

cứ thích mùa xuân đừng đi vội

để ngồi bên bếp lửa hồng tươi

ngồi bên cạnh mẹ cầm tay mẹ

ấm áp tình thương cũng đủ rồi

 

năm đó mẹ gánh hai thúng nếp

gánh cả mùa xuân về tận nhà

một đàn chim én bay ngoài ngõ

rung nhẹ hàng cau buổi chiều tà.

 

Đầu xuân

 

đưa em về qua chợ

bến đò đầy khách rồi

bữa hôm trời trở gió

tháng giêng hai đến rồi

 

mới đó đã đầy năm

mưa đầu xuân buồn quá

anh ngó xuống giữa dòng

giật mình sao già quá

 

quê mình giờ cũng khác

khóm tre gầy còn đâu

con đường mòn qua chợ

đã dời về nơi đâu

 

đứng lại bên bờ ao

cầu xưa không còn nữa

anh giấu một nỗi lòng

tìm không ra được nữa

 

đưa em về qua chợ

đầu xuân mưa phùn bay

tìm đâu tìm đâu nữa

tháng ngày tro tàn bay.

 

Hương xuân

 

anh đi qua những xóm làng

đồng hoang mạ lúa bẽ bàng nương dâu

màu chiều em thở thật sâu

cánh chim gọi gió về đâu cuối ngày

 

mùa xuân theo bóng ngàn bay

thương em anh gởi đám mây che đầu

xa rồi hương bưởi hương ngâu

con sông bến nước nhịp cầu ngày xưa 

 

anh còn đứng gọi đò đưa

vẫn không nghe tiếng ai thưa bên bờ

chỉ nghe được tiếng sóng hờ

lách lau với bẹ trăng mờ mịt sương

 

xuân xanh và mộng đã hường

dáng em chợt hiện vô thường lên cây 

anh đi năm rộng tháng đầy

bỏ quên dĩ vãng trên tay em cầm

 

bây giờ em đã xa xăm

anh không hẹn được trăm năm để chờ

lá khô cho nắng hững hờ

anh đành giấu hết giấc mơ vào lòng

 

khi nào ước hẹn thành sông

con đò sẽ cập bến đông rồi về

cùng em hái ngọn sao khuê

thả trên áo của trời quê chúng mình

 

ngày mai lễ hội xóm đình

tóc em bạc dính hương tình anh mơ.

H.L.N