Thân phận –  Truyện ngắn Trần Hương Giang

1047

(Vanchuongphuongnam.vn) – Thu Hà nhỏ nhắn làn da bánh mật có đôi mắt to hai hàng mi cong rất dễ thương. Hà thích đọc sách truyện và nghe nhạc xưa những bài ca về tình mẹ đậm đà yêu thương. Dù suốt ngày tất bật việc học và việc nhà nhưng Hà vẫn không quên hát, đang rửa chén Hà cũng hát nghêu ngao…

Nhà văn Trần Hương Giang

Hà hát hay giọng cao thánh thót. Chi Thu Vân hơn Hà bốn tuổi đang học sinh viên năm ba khoa Anh dáng cao tóc ngắn tính tình năng động nóng nảy như con trai. Mỗi lần nghe Hà hát mấy bài dân ca đưa giọng lê thê là chị Vân nỗi cáu ”Thôi xin nín đi cho tôi nhờ rên rên rỉ rỉ hoài rầu muốn chết!”. Hà sợ chị Vân lắm mỗi lần về tới nhà là chì quát la Hà đủ thứ chuyện ”Sao không xếp chăn gối trong phòng cho chị hả? Sao không chùi nhà cho sạch láng mà nhám thế này? Sao không…”. Ôi thì đủ thứ chuyện để chị la mắng Hà. Chị còn sai Hà làm nhiều việc mà đáng ra là của chị, riết đã thành thói quen. Hà vâng lời chị Vân nhủ một con mèo ngoan !

Mẹ Khanh cưng chị Vân và phân biệt rõ ràng phần việc cho từng người. Hà làm gần như hết công việc ở nhà còn chị Vân chỉ lo học hành. Vì thương chị và mẹ Hà chu toàn bổn phận gọn gàng lúc nào cũng được mẹ khen nên Hà rất phấn khởi sung sướng  không còn biết mệt nhọc là gì, bao buồn tủi cũng dần tiêu tan. Cuộc sống của ba mẹ con cũng tương đối đầy đủ hạnh phúc nhờ vào cửa hàng bán thuốc Tây của mẹ Khanh.

Ở tuổi bốn lăm bà Khanh trông vẫn còn tươi tắn vì tâm hồn rộng mở thương người. Bà đã thành góa bụa khi đứa con đầu lòng được ba tuổi. Thay vì bi quan bà lại sống chan hòa giữa xã hội, làm nhiều việc từ thiện như quyên góp để giúp người già neo đơn và các em bé mồ côi ở các cô nhi viện. Hai đứa con gái là gia tài quí báu nhất của bà, trông chúng ngày càng lớn lên xinh đẹp và chăm lo học hành bà cũng thỏa nguyện.

Chiều nay, sau khi tan trường trời buồn như muốn đổ mưa, Hà dắt xe ra khỏi cổng trường mặt ngước lên cao nhìn trời lo âu vì Hà không mang theo áo mưa chợt có tiếng gọi giật:

-Thu Hà! Thu Hà!

Hà đưa mắt tìm theo tiếng gọi, thấy đó là người đàn bà lạ mặt trạc bằng tuổi mẹ đang nhìn Hà chờ đợi. Đó là người không quen biết sao lại biết tên Hà? Mặt bà ấy đang  ràn rụa nước mắt. Hà dừng lại nhìn bà ấy hớt hãi lao đến gần hơn nói run rẩy:

-Dì muốn gặp con vì một chuyện rất qua trọng, xin con qua quán nước bên đường cho dì nói chuyện, có được không con?

Dù không quen bà ấy và không biết có chuyện gì Hà vẫn đi theo bà đến quán nước. Mặt bà vẫn đẫm lệ khổ sở, vừa ngồi xuống đã oà ra khóc thãm thiết. Hà ái ngại nhìn bà ta đang rên rĩ:

-Con ơi, dì phải nói với con bắt đầu từ đâu đây?

Hà nhíu mày hỏi:

-Nhưng dì là ai, tại sao lại khóc với con?

Cái miệng méo xệch, bà nói nghẹn ngào:

-Dì là dì Cam bà con của mẹ con đây… mẹ ruột sinh con ra đã chết rồi, còn hai hôm nữa sẽ đưa đám. Trước khi chết mẹ con đã trối lại với dì và bà ngoại là hãy về Huế tìm đến gặp con, đưa cho con cái hộp này.

Hà ngơ ngác:

-Vậy là dì nhầm con rồi, mẹ con là mẹ Khanh, con có chị là chị Vân. Nhà con ở Nam Giao.

-Đúng rồi con ơi, dì thật có lỗi với con, biết con đang làm con nuôi bà Khanh mà mẹ con vẫn không dám nhìn. Ôi trời ơi cái gia đình này thật là oan nghiệt oan nghiệt!

Hà đứng dậy bước đi nhưng bà ấy chạy theo bỏ hộp quà vào giỏ xe đạp của Hà van nài tội nghiệp:

-Dì biết con quá ngạc nhiên vì chuyên này, thôi được con hãy về mở hộp này ra xem, rồi gọi cho dì. Dì chờ con trã lời trước khi theo dì đến đưa đám mẹ con.

Hà đạp xe đi nhanh miệng lẩm bẩm ”Bà này bị tâm thân hay sao ấy, thiệt là kỳ cục”.

Vẫn cầm cái hôp quà đi vào thềm, nóng lòng vì tò mò, Hà bóc ra xem. Một cuốn nhật ký với những dòng chữ thật đẹp, một hộp tròn màu hồng đựng vàng có một sợi giây chuyền mặt ngọc bích khá to, một đôi bông, một chiếc nhẫn cũng hạt ngọc bích và một chiếc nhẫn trơn. Hà ôm hết chạy nhanh vào phòng để trong hộc bàn học rồi thay đồ ra nhà bếp chuẩn bị bữa cơm tối cho cả nhà.

Mặc dù nghĩ rằng những thứ đó do bà ấy nhâm lẫn nhưng Hà vẫn không yên tâm vì số vàng quá nhiều, Hà chưa dám nói gì với mẹ và chị khi chưa đọc xong cuốn nhật ký.

Ăn cơm vội vã dọn đồ xuống châu rồi Hà đi vào phòng đóng kín cửa lại tiếp tục nghiên cứu. Hà kéo hộc ra, cuốn nhật ký bìa màu đen, của ai mà sao dễ thương đến thế, có hình đóa hoa hồng và con mèo trắng. Chữ viết thật đẹp mềm mại.

“ Ngày… tháng… năm…

Mẹ sinh con ở một trạm xá tại vùng quê chung quanh toàn ruộng lúa. Mẹ phải lìa xa gia đình về đây ở từ khi mang thai con được hai tháng. Người chị bà con ngày xưa giúp việc cho ông ngoại con đã thương mà cưu mang mẹ về quê vì ông ngoại con  nhất quyết bắt mẹ phá thai hoặc là đuổi mẹ đi ra khỏi nhà. Bà ngoại đành gởi mẹ cho bà con để chờ ngày sinh đẻ.

Có lẽ đó là những ngày tháng đau khổ nhất trong đời mẹ khi ba con đã bỏ rơi mẹ. Mẹ chẳng trách được ai vì mẹ đã yêu ba con hết lòng mặc cho ông bà ngoại ngăn cấm. Ông ngoại không muốn mẹ lấy con trai một người có một thời đã giúp việc cho nhà mình dù ba con cũng cố vươn lên khỏi số phận lo học hành, là sinh viên của trường Y Khoa ba vẫn bị ông ngoại con mắng chửi mỗi lần bắt gặp ba con chở mẹ đi chơi.

Suốt buổi chiều hôm đó ba đưa mẹ đi chơi làng Nguyệt Biều, lên tận trên đỉnh cao đồi Vọng Cảnh. Vui và hạnh phúc quá mẹ đã quên hết giờ về nên khi ba con chở mẹ về thì trời đã tối. Vừa dừng đổ cho mẹ xuống ngã ba trước nhà mình thì ông ngoại con xông ra tát vào mặt ba con trước đám đông hàng xóm. Ba con nhục nhã quá không còn muốn gặp mẹ nữa. Ông ngoại xử phạt mẹ thật tàn tệ, trói hai tay mẹ vào cột nhà răn đe cả mấy giờ. Ba mẹ đành phải chấm dứt thôi hẹn hò. Nhưng con ơi sau một tháng biệt tăm không còn gặp nhau thì mẹ đã có thai, kết quả sau một ngày ba mẹ ham chơi đến quên đường về.

Khi nghe mẹ báo tin tưởng ba con mừng nhưng me đã khóc òa lên khi ba con bảo mẹ hãy bỏ cái thai đó đi. Mẹ đau khổ quá nhưng không dám làm cái việc tày trời đó và mẹ nghe theo bà ngoại về quê ở với chị Cam. Trong khi mẹ cô đơn lạc lỏng với cái thai đang lớn dần lên trong bụng thì nghe tin ba con đi cưới vợ. Sau ngày ba con tốt nghiệp Cử nhân thì đám cưới được tổ chức thật rình rang với cô Liên học cùng lớp ba con. Cô ấy là con gái đầu của một thương gia giàu có trong thành phố. Mẹ bỏ ăn bỏ ngủ khóc hoài không thội, may nhờ chị Cam khuyên nhủ chăm sóc nên mẹ mới có đủ sức để cưu mang con cho đến ngày sinh nờ.

Con ra đời trong khu làng quê heo hút đồng ruộng mênh mông, chỉ có chị Cam và bà ngoại. Dù bà ngoại rất thương mẹ con mình nhưng không bao giờ dám cãi lời ông ngoại vì ngày xưa đàn bà chỉ biết làm theo mệnh lệnh của chồng. Con giống y mẹ, chỉ khác bộ chân mày và hai hàng mi đen rậm giống ba. Mẹ yêu con vô cùng và chua chát một điều là mẹ không sao quên được ba con! Khuôn mặt con càng nhắc nhở đến ba con dù người đó đang hạnh phúc đã quên mất mẹ con mình. Lúc con được ba tháng thì mẹ đi lên nhà thăm ông ngoại con đang bệng nặng. Chị Cam cho con bú sữa bò trông giữ con. Thật ra ông ngoại con không bệnh gì mà vì nhớ mẹ, muốn mẹ lên nhà nhân ngày giỗ Nội để gặp mặt đông đủ bà con, như lời ông ngoại đã nói dối là mẹ đi làm việc tận Nha Trang. Không một ai biết mẹ đã mang thai và đã sinh ra con. Thật không có gì xấu hổ và nhục nhã cho bằng trong một gia đình có học thức nền nếp lại có một đứa con gái hư đốn dám mang thai khi chưa chồng như mẹ nên cả nhà phãi giấu kín.

Sau năm ngày mẹ cùng với bà ngoại trờ lại quê thì không nhìn thấy con đâu nữa. Chị Cam khóc lóc sưng cả mặt kể rằng sau khi mẹ đi có người đàn bà đến tự xưng là bà nội của con đã đưa cho chị lá thư của ông ngoại viết bảo rằng hãy trao con cho bà ấy đưa về bên nội sống. Bà ngoại nói đó là một quyết định sáng suốt vì mẹ cần phài có tương lai không thể bỏ phí cả cuộc đời vì một đứa con vô thừa nhận, con của ba thì trả về cho dòng họ nhà ba con. Mẹ bất tỉnh phải chở vào cấp cứu ngay. Khi tỉnh dậy mẹ xin chị Cam hãy đưa mẹ đến nhà nội con để mang con về, chị hứa sau khi mẹ hồi phục lại về nhà ông ngoại yên ổn chị sẽ đưa mẹ đi tìm con. Mẹ cố gượng dậy cố gắng vui để sớm được găp lại con.

Bà nội con sững sốt khi mẹ đến đòi con. Bà không hề biết gì về việc mẹ có thai đã sinh ra cháu bà. Thật ra là ông ngoại con đã cho người đem con đến tân nơi ba con làm việc để giao con lại cho ba con. Lúc đó ba con đang có một gia đình hạnh phúc nên đã đưa con gởi vào cô nhi viện nhờ họ chăm sóc. Mẹ đã mất con từ đó!

Con có biết mẹ sống như chết trong căn nhà rộng thênh thang lúc nào cũng phủ toàn màu sắc đạo đức luân lý, cái gì cũng đẹp đẽ cao sang, cũng tươm tất tốt lành. Bên trong là cô con gái nết na xinh đẹp mà sự thật thì quá tôi lỗi xấu xa đớn hèn và bất nhân. Cho đến một ngày ông ngoại con buột mẹ phải đi lấy chồng, là con trai của bạn ông. Mẹ không chịu vì quá nhớ con, thỉnh thoảng mẹ đến cô nhi viện tìm thăm con nhưng chẳng thấy con đâu. Bé Na của mẹ có đôi mắt to hàng mi cong vút lẫn lộn giữa bao trẻ, tên con tên cha cũng không biết là ai. Mẹ cứ đến nhìn chúng mà tưởng như con cho đỡ nhớ.

Rồi mẹ đến tìm ba con, tưởng như bao tháng ngày gặp lại ba con cũng động lòng nhưng không ngờ ba con nói với mẹ là “Đừng phá rối hạnh phúc của gia đình tôi. Đứa con tôi đã có người nuôi nấng. Cô hãy về lo cho tương lai của mình đi!”. Như gáo nước lạnh tạt vào mặt mẹ, ba con đó ngày xưa mẹ đã yêu đến quên cả thân mình, đã trao đời con gái đã cưu mang giọt máu của ba vậy mà ba con nỡ tàn nhẫn đối với mẹ như thế sao. Dẫu có hận ông ngoại con bao nhiêu ba con cũng nên nghĩ đến tình xưa nghĩa cũ với một cô gái yếu ớt như mẹ chứ sao lại nói những lời như xé nát trái tim đau khổ của mẹ thế. Mẹ trở về chao đảo như một người điên. Mẹ đã lao vào xe để tự tử.

Khi tỉnh dậy mẹ thấy mình nằm trong bệnh viên, tất cả tay chân đêu bi giữ lại. Lúc mơ màng mẹ lại thấy con cười thật xinh, mẹ gọi tên con mãi. Bác sỹ mặc áo trắng bảo mẹ hãy nằm im cho khoẻ.

Suốt thời gian ở bệnh viện luôn có người bác sỹ ấy đến thăm hỏi mẹ. Sau khi đưa mẹ về nhà bác sỹ ấy vẫn thường đến nhà thăm. Khuôn mặt cương nghị giọng nói ấm áp. Bác sỹ và mẹ dần dà trở thành đôi bạn thân. Mẹ đã tâm sự kể hết chuyện đời mẹ cho bác ấy nghe. Bác càng thân mẹ hơn rồi nửa năm sau ngỏ lời cầu hôn mẹ. Bác ấy chính là người chồng của mẹ sau này.

Mẹ mất con, cho đến lúc con mười ba tuổi mẹ mới biết được con đang là con nuôi nhà bà Khanh. Bà ấy đã nhận con về từ khi con mới được gởi vào viện cô nhi được ba tháng. Không một ai biết được tông tích con ngoài bà ấy, nhưng bà cố giấu kín vì con đã trờ thành con chính thức của bà.

Đứa con gái của bà Khanh đã kể cho con gái của bạn mẹ rằng con chính là đứa con mà mẹ đã mang thai với ba trong một phút dại dột, sau đó mẹ bị ba bỏ đi cưới vợ khác, vì xấu hổ với xã hội nên mẹ đã đưa con vào cô nhi viện để lấy chồng. Bốn năm rồi dẫu biết con là đứa con lưu lạc của mẹ nhưng mẹ bị dằn vặt mãi không dám nhìn nhận con. Con ơi, mẹ là người mẹ tội lỗi khốn nạn nhất trên đời làm sao con tha thứ cho mẹ được, làm sao mẹ dám nhìn thẳng mặt con để nói với con rằng mẹ là mẹ của con đây? Làm sao mẹ dám phá tan sự ấm êm con đang hưởng được trong ngôi nhà hạnh phúc của bà Khanh? Những gì ba mẹ đã tước đoạt mất của con mà bà Khanh đã cho con thật vô cùng qúi giá, mẹ có cái quyền gì mà tước mất của con thêm lần nữa? Cũng còn chút ơn phúc để mẹ còn gặp lại con thấy mặt con. Cứ mỗi ngày mẹ vẫn đến trước cỗng trường để nhìn con đi học về, nhìn con cười nói mà đôi mắt râm giống cả ba, mà nụ cười giống cả mẹ. Nhìn con ríu rít đùa vui cùng bạn bè lòng mẹ thấy được an ủi vui sướng. Mẹ thầm cám ơn trời đất đã cho con một ân huệ cuối cùng, cho mẹ biết cười vui sau những tháng năm dài mất con.

Mẹ đã tìm gặp riêng bà Khanh gởi bà năm cây vàng để phụ nuôi con ăn học nhưng bà ấy giao mẹ một điều kiện là không được nhìn con. Nếu mẹ không giữ đúng lời hứa bà ấy sẽ đưa con đi học xa. Mẹ âm thầm đứng bên lề cuộc sống để chiêm ngưỡng đứa con lạc loài tội nghiệp của mình đang sung sướng vô tư với những gì đang có được.

Hai năm nay mẹ bỗng mang căn bệnh ung thư máu dù chồng mẹ là bác sỹ vẫn không sao làm cho mẹ hết bệnh được. Mẹ đã dành dụm để cho con mấy món nữ trang sau này con đi lấy chồng, Mẹ còn mua cho con một căn nhà nhỏ để sau này con có gia đình không nhọc công tạo dựng. Nếu mẹ có chết đi vẫn mãn nguyện chút nào. Nếu một mai khi hay tin mẹ chết, xin con hãy về đưa mẹ đến nghĩa trang con nhé. Mẹ còn giữ hình mẹ con mình chụp lúc con ba tháng và hình ba con và mẹ chụp chung lúc còn yêu nhau, mẹ để dành tặng con đây.

Thu Hà sòng soãi tay chân nằm mê man trên giường nệm. Lúc bà Khanh bước vào thì thấy tất cả ngổn ngang trên giường. Bà quớ quit chụp từng thứ lên xem, thoạt nhìn qua bức ảnh bà hiểu ngay cớ sự. Bà lay mạnh Hà tỉnh dậy. Hà nhướng mắt lên vẫn không nhìn thấy rõ mẹ vì đôi mắt Hà đã sưng húp. Bà Khanh ôm choàng lấy Hà khóc nức nở còn Hà thỉ ráo hoảnh nhìn ra ngoài trời như đang ở một cõi nao xa xăm:

-Có đúng vậy không hả mẹ?

-Con đúng là con của chị ấy. Mẹ xin lỗi con hãy hiểu cho mẹ!

– Vậy mẹ đi cùng con không?

– Mình đi con, gắng lên mà đi!

Mẹ của cô đó khuôn mặt tròn nét thanh tú “Sao mẹ hiền hậu thế mà ba nỡ bỏ mẹ sao nỡ bỏ rơi cả con của ba? Đâu phải vì chút tự ái, đâu phải vì ông ngoại khắc khe mà ba đành bỏ mẹ con con? Sao ông ngoại đành chia rẽ mẹ và con. Ông ngoại chả thương gì mẹ con mà chỉ sống với hình thức vì danh dự của ông mà thôi! Vì cả hai người mà mẹ con phải sống không được mà chết cũng không xong. Con ghét hai người lắm, con hận hai người lắm!”. Hà khóc thét lên rồi ngất xỉu trong tay dì Cam.

Hà nằm mãi bên cạnh quan tài mẹ cho đến khi đưa đám. Chôn mẹ Hà cũng ngất xỉu. Mọi người đã ra về hết Hà vẫn ờ lại bên mộ mẹ cùng với dì Cam và bà Khanh. Bà Khanh cứ ngồi kể lể ”Xin chị tha thứ cho tôi đã ích kỷ không cho chị nhìn con, xin tha lỗi cho tôi chị nhé!”. Dì Cam khóc thê thiết kể lại chuyện cũ những ngày sinh bé Hà cho đến khi trời nhá nhem tối họ cùng dìu Hà rời nghĩa trang.

Biết rõ cha mình hiện giờ là một Thạc sỹ Hoá học đang làm  Giám Đốc tại Bình Dương, Hà cùng với dì Cam vào tìm ba.

Ông Phan đang ngồi làm việc ờ văn phòng riêng tại công ty sản xuất dầu gội chi nhánh của Mỹ tại Việt Nam. Nhân viên thưa:

-Dạ thưa Sếp! Có người thân của Sếp ở Huế muốn vào gặp ạ.

– Lại vào xin việc, sao không đến nhà mà lại đến luôn đây chắc lại sợ gặp bà nhà chớ gì!

Ngần ngừ một lúc ông bảo:

-Cho họ vào đi!

Hà nghe cô nhân viên gọi vào mừng rỡ nắm tay dì Cam:

-Đi với con dì!

-Thôi con vào một mình hay hơn. Dì ngồi đây đợi con. Bình tĩnh nghe con!

Hà thấy cả người mình bỗng run lên bần bật. Siết hai tay vào nhau thật chặt môt hồi sau Hà mới dám bước vào. Ông Phan không tin vào mắt mình khi trước mắt ông là một cô gái nhỏ quá quen thuộc. Ông định tâm lại nhìn Hà không chớp. Vừa thấy mặt ông Hà quá xao động thấy nỗi hận trào dâng khiến cho cô quên hết chung quanh. Hà đứng ngay trước mặt ông ngẩn mặt lên ngạo nghễ, giọng nói đầy uất hận:

-Ông thấy tôi quen không? Một khuôn mặt của cả hai người ghép lại đấy, này là đôi mắt chân mày của ông Phan, này cái miệng chiếc mũi của bà Huệ. Tôi là một sinh linh tưởng đã trôi dạt hay đã chết một xó góc dơ bẩn nào rồi thế mà hôm nay nó sống lại đây! Nó về đòi sự công bằng nơi kẻ đã bỏ rơi nó sau một lần hưởng thụ, đã tàn nhẫn xua đuổi mẹ nó để bảo vệ cái hạnh phúc giàu sang…

Ông Phan sửng sốt run rẩy:

-Con là…

-Là đứa con rơi ông đã vất bỏ ở cô nhi viên khi vừa được ba tháng đây, ông nhìn cho rõ đi!

Ông ôm ngực và gục đầu trên bàn bất động. Bỏ mặc ông Hà bước ra khỏi phòng rồi kéo dì Cam đi thật nhanh…

Hà vẫn còn hậm hực cho đến khi vào tới khách sạn. Vừa đẩy cửa vào phòng Hà lao xuống giường nệm khóc oà nức nở. Tiếng khóc nghe như thống thiết ai oán như muốn trút một lần cho hết đau khổ ấm ức suốt cả quãng đời qua… “Ba ơi, ba ơi, ba ơi là ba!“. Hà khóc hoài khóc mãi khiến cho dì Cam cũng khóc theo, không ai dỗ dành ai cả hai khóc cho đến khi mệt lả.

Ông Phan được cứu chữa kịp thời. Khi về nhà ông giấu bặt vợ con nhưng từ đó ông khó ngủ vì khuôn mặt Hà cứ chờn vờn trước mặt và cả trong giấc mơ… Lúc nó còn nhỏ ba tháng khuôn mặt nó thật nhạt nhòa vì hận thù trong ông dày kín. Vì hạnh phúc sự nghiệp tương lai đang mở rộng trước mắt, vì cô vợ mới xinh đẹp quá giàu sang vô cùng ích kỷ không bao giờ chấp nhận quá khứ tội lỗi của chồng, cô sẽ không tha thứ cho ông. Ông sẽ mất tất cả. Ông đành nhờ người ta bỏ con vào cô nhi viện nuôi giữ. Thế nhưng sáu tháng sau ông tìm đến thăm thì nghe đã có người xin nó về làm con nuôi. Vậy mà lúc đó ông đã thở phào nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng. Từ đó dần dà ông quên lãng chuyện cũ, ông chỉ còn biết mình là một kẻ trí thức cao, có tiếng tăm trong xã hôi thượng lưu, giàu có danh vọng, vợ đẹp con ngoan… Lúc nào ông cũng ngước mặt vênh vang tự đắc như muốn đền bù lại cái tuổi thơ nghèo nàn khốn khổ có người mẹ đã từng là người ở cho nhà ba mạ Huệ, đã từng bị họ khinh miệt tát tai vào mặt mình giữa đám đông. Thật ra ông vẫn thương Huệ nhưng ông quyết đổi đời sau cái tát đó, ông thề rằng sau này ông sẽ giàu sang cho ba mẹ Huệ phải ngước mắt lên nhìn không dám khinh khi ông nữa. Ông đã bỏ rơi con gái họ sau khi đã chiếm đời trinh nữ và bảo Huệ phải phá thai, cho họ phải nếm trải nỗi đau nhục nhã hơn cả chính ông phải chịu nhục nhã trước đây. Thế ông mới hả dạ.

Dì Cam không thể nào chịu đựng hơn nữa nên đã lén Hà một mình tìm đến nhà ông Phan vào giờ ông còn làm việc ở công ty. Người tiếp dì là vợ ông, một phụ nữ đẹp sang trọng cứ nhìn dì từ đầu tới chân:

-Chị ở Huế vào xin giúp việc hả?

-Dạ, tui biết gia đình cậu Phan ngoài đó. Bà con lối xóm bảo tui vào đây hỏi cô có cần người giúp việc không?

-Tui cần nhưng có biết chị là ai đâu. Chị phải về làm giấy tờ lý lịch rõ ràng rồi tui mới nhận làm được, mà ít nhất là chồng tôi phải biết chị chứ.

-Dạ. Nếu bà đã bằng lòng tui sẽ về làm giấy tờ ạ. Bà thắc mắc về tui xin cứ hỏi bà mẹ chú Phan ạ.

Tay bưng tách trà mắt chị cứ nhìn chăm vợ ông. Dường như chị không còn làm chủ được hết chờ đợi được, chị Cam nói một mạch:

-Chị ạ, thật ra tôi đến đây là để nói cho chị biết một câu chuyện liên quan tới chồng chị đã xảy ra cách đây mười tám năm rồi.

Vợ ông Phan há hốc mồm hai mắt trợn ngược:

-Hả, chị nói chi?

-Ông Phan có một đứa con rơi là con gái năm nay đã mươi bảy tuổi, đang ở Huế…

Tự dưng bà quát một hơi:

-Này, chị ở đâu tự không vào nhà tôi nói bậy bạ thế hả?

Dì Cam lì lợm nói tiếp:

-Tôi là người giúp việc cho chị ấy. Tôi đã đưa chị ấy đi sinh đẻ đứa con của ông Phan.

Vợ ông đứng bật lên đẩy mạnh dì Cam ra khỏi nhà, quát lên ầm ĩ:

-À, chị muốn làm tiền tôi hả? Không đi tôi kêu công an ngay giờ!

Nghĩ rằng chừng ấy cũng đủ rồi nên dì Cam bước vội ra về.

Ông Phan nghe vợ đau nặng nên tức tốc về ngay. Ông yêu quí bà ấy lắm vì bà ấy đẹp có nhiều tài, rất tin tưởng yêu thương chồng. Ông còn mang ơn cha mẹ vợ một món tiền hồi môn quá lớn làm bệ phóng cho ông có được sự giàu sang như hôm nay. Nhìn thấy mặc vợ tái xanh ông hoàng hốt lao đến ôm bà:

-Em làm sao thế? Có sao không em?

Bà khóc kể lại câu chuyện vừa xảy ra. Ông hầm hầm mặt hai mắt sòng sọc:

-Thời bây giờ người ta tìm đủ cớ để làm tiền nhất là cái bọn nhà nghèo không lo làm ăn cứ ưa giở thói lưu manh. Em đuổi nó đi như vậy là sáng suốt đó. Thôi nín đi nào, đừng có bận tâm ba chuyện bậy bạ nữa. Vợ chồng phải tin tưởng nhau chứ. Từ ngày lấy nhau có bao giờ anh làm em mất niềm tin chưa?

Nghe chồng nói có lý bà lau nước mắt choàng tay ôm ghì lấy ông:

-Em sợ lắm anh ạ. Em sợ mất anh.

-Anh vẫn là chồng em cho đến chết, được chưa nào? Lần sau có ai làm phiền em thì gọi cho anh ngay anh sẽ về xử lý nhé.

Vợ ông cười mãn nguyện. Bà vẫn thế, tin chồng một mực.

Ngày mai dì Cam lại tìm đến ông Phan. Sợ dì làm rùm beng lên cả công ty biết chuyện ông lịch sự mời dì ra quán cà phê bên kia đường nói chuyện. Ông dịu dàng lạ kỳ khiến cho dì Cam ngạc nhiên. Cũng mười mấy năm rồi ông đã xa xứ vào đây lập nghiệp, trông ông mập mạp trắng trẻo tướng mạo sang trọng chứ không còn ốm khẳng khiu quê mùa mặc cái quân tây ống cao lòi cả hai khuỷ chân như ngày xưa… Nếu tình cờ gặp ngoài đường chắc chắn là dì cũng không nhận ra ông.

-Tôi đã gặp con gái tôi. Trông nó thật giống Huệ ngày xưa.

Dì Cam mừng rỡ:

-Ông hãy nhận con, hãy lo cho Hà để bù lại…

Vẻ mặt ông trầm tư buồn bã:

-Mọi sự đã đâu vào đấy từ lâu rổi, không thể nào thay đổi được. Dẫu tôi có thương nó bao nhiêu tôi cũng không thể đánh đổi gia đình tôi đang hiện có. Chi bằng hãy để cho con tôi sống yên với mẹ nuôi nó như vậy. Tôi sẽ gởi cho nó một số tiền vào tài khoản đứng tên nó để khỏi chật vật lo cho cuộc sống cũng như đề đền bù cho nó những năm tháng qua…

-Ông ạ. Không phải là chuyện tiền mà là tình thương, tình cha con. Nó cần cái đó hơn cả. Chỉ có tình thương mới làm cho nó khỏi đau khồ, mới làm cho nó thấy hạnh phúc!

-Thì chị cứ bảo với nó hãy liên lạc với tôi. Đây card visit của tôi, chị hãy đưa cho nó để gọi tôi khi nào muốn, nhớ là vào giờ làm việc nhé. Mỗi tháng nó có thể vào công ty thăm tôi một lần. Tôi thì không thể đi đâu được. Xin chị một điều là đừng bao giờ gặp vợ tôi, đừng cho vợ tôi biết gì cả. Hãy để cho tôi được bình an. Không thể vì phải nhìn nhận nó mà tôi phải mất đi tất cả. Tôi đang sống yên ấm với vợ và 3 đứa con. Chị thông cảm nhé!

Dì Cam rơm rớm nước mắt:

-Ông nỡ lòng nào ông ơi!

-Tôi biết làm sao hơn? Thử đặt chị vào trường hợp tôi chị mới biết. Thôi vậy nhé, hãy nói với nó như tôi đã nói.

Ông đứng lên khiếu từ, còn trao lại dì Cam một lá thư:

-Nhờ chị trao lại cho bé Hà dùm tôi. Chị bảo với nó tôi sẽ nuôi nó ăn học cho tới khi thành tài và sẽ giúp cho nó cho đến bao lâu tôi còn khả năng…

Dì Cam ngồi yên như bức tượng ”Ôi lòng người sao mà đáng sợ đến thế, tình người sao mà bạc bẽo đến thế! Ôi cha ơi là cha, mẹ ơi là mẹ! Hà ơi, dì đang khóc thay cho con đây Hà ơi!”.

Dì cầm lá thư lên xem. Không phải là thư mà một xấp tiền giấy năm trăm ngàn. Chị lẩm bẩm…

-Tiền bạc đâu thay thế được tình thương.Tình thương mới là vô giá ông à!

Vừa về tới nhà, Hà sà vào lòng bà Khanh khóc ngất:

-Mẹ ơi, chính mẹ mới là người sinh con ra! Sao lại để cho con biết cha mẹ ruột mình làm chi cho đớn đau đến thế này hả mẹ?

Bà Khanh vuốt tóc Hà, giọng bà ấm áp lạ thường nói như đang ru Hà ngủ:

-Chỉ có người thiếu tình thương như mẹ mới khao khát. Họ sung sướng hạnh phúc họ còn cần gì nữa hả con?

Hà khóc òa kể lể:

-Thà để cho con thấy vô tư hạnh phúc bên cạnh mẹ như trước đây. Làm sao con sống cho nổi hả mẹ?

Bà Khanh thở dài não nuột:

-Trên đời cũng có lắm kẻ như thế con ạ, bởi vậy mà cô nhi viện ngày nào cũng thêm nhiều đứa trẻ không mẹ không cha. Con người là sinh vật cao quí nhất có thễ làm nên lắm điều kỳ diệu nhưng con người cũng nhiều ác tâm nhất có thể làm nên bao điều tội lỗi tày trời…

Bà vỗ về ôm đôi vai bé nhỏ đáng thương của Hà, ôm siết chặt hơn nữa vào lòng mình.

-Hãy ôm mẹ đi con! Có phải chỉ cần có mẹ thôi con đã sống mười bảy năm trong hạnh phúc bình yên?

Hà ôm mẹ thật chặt, tiếng nấc đã ngưng hẳn nhưng tiếng rên rỉ vẫn còn… Trong trí bà hiện lên những hình ảnh của một thời bà say sưa đi làm từ thiện trong các viện cô nhi… Sau khi chồng bà chết vì tai nạn xe đụng khi con gái bà vừa sinh được ba tháng, con bà phải sống cảnh mồ côi cha từ dạo ấy. Vì vậy nên bà ưu tiên yêu những trẻ mồ côi. Bà đã đem Hà về nuôi cũng trong tâm trạng yêu thương chia sẻ ấy… Bà hôn lên trán Hà nói thì thầm: ”Thôi nín đi con, đã có mẹ đây rồi. Mẹ sẽ không bao giờ bỏ con!”

T.H.G