Tháng ba – Chùm thơ của Nguyễn Đức Hưng

388

(Vanchuongphuongnam.vn) – tháng ba em cất giấu âm thầm/ về một địa đàng tan vỡ.

Em và tháng ba

 

tháng ba nỉ non ghim vào ngón tay gầy

hoa xoan trắng bung trời thương nhớ

em ngập ngừng giữa thênh thang đại lộ

phố phường in bóng nắng…

 

tháng ba

mùa con ong đi lấy mật

vũ khúc hân hoan trong nắng chiều tà

sợi thổ cẩm mắc vào cơn gió

nhà sàn thấp thoáng khói xa

Bông Pơ – Lang thắp lửa hồng đỏ đót

em giấu điều gì sau đôi mắt ưu tư

tháng ba rơi vào dòng suối

quẫy tung nỗi nhớ đầy vơi

tiếng cồng chiêng ngượng nghịu

điệu xoang lạc nhịp mất rồi

những ngôi nhà thênh thang nhưng lòng em chật chội

 

tháng ba

ánh trăng bạc lạnh rừng già

vệt mi em khép cong hồi ức

em mơ thấy…

già làng cặm cụi đẽo những bậc thang bằng đất

cho em bước vào năm tháng xa xăm

 

tháng ba em cất giấu âm thầm

về một địa đàng tan vỡ.

Tác giả Nguyễn Đức Hưng

mật mã Măng Đen

 

phía sau vách núi

lọt thỏm giữa lòng thung

người đàn bà ru con bằng lời cổ tự

bức tượng nhà mồ thô ráp buồn tênh

níu rách lưng trời bấu tay vào khe đá

nhặt đầy những mảnh vỡ phôi thai

tiếng leng keng của đàn đá

tiếng âm trầm của cồng chiêng

không chỉ là những thanh âm

chuỗi mã hóa của ngàn đời dội lại

hoa văn trên chiếc váy

chấm phá trên khăn choàng

không chỉ là màu sắc

bản đồ chỉ dẫn về nguồn cội hồng hoang

 

hàng triệu năm trước

trong cuộc di trú lang thang

loài vượn người hạnh phúc tìm ra hang đá

hàng triệu năm sau

trải qua biết bao chu trình tiến hóa

loài người xây hang đá để chui vào

Măng Đen không phải Shangri-La* nhưng

chứa đầy huyền thoại

phía trong bình đài

tộc người đi tìm tự do khi những chân trời đã mất

di chỉ còn gì ngoài mảnh xương đồng vị

và loài người cúi mặt bước đi

bên ngoài vách đá

diễn ra một chu trình ngược dòng tiến hóa

chúng ta – loài người đang hối hả đào hang

tại sao em buồn với đôi mắt mênh mang

khi so sánh hang đá nhà mình với nhà người khác

và anh gã Mohican cuối cùng của loài người đi lạc

chết chìm trong giấc mơ rách nát của em.

N.Đ.H