Tháng bảy thuộc về cõi khác – Thơ khaly chàm

383

Nhà thơ khaly chàm 

 

người đàn bà trong thơ tôi

1.

hão vọng luôn dành cho một thằng người

hít thở mùi nụ cười răn đe thú tính

người đàn bà nhặt gió chướng hanh khô

teo tóp những hạt giống được thụ tinh trong ống nghiệm

chắt chiu lắm nhưng chẳng biết để làm gì

đau điếng bảy con quỷ ẩn náu trong tim

người đàn bà trèo lên đỉnh khói sương hai mắt đứng tròng

với tay theo muốn níu giữ khi tôi vừa rơi

 

2.

tôi đã nhìn thấy mình

nằm ngửa mặt trên cánh đồng cỏ ma hoang hoải gió

bầy chim mờ xám trên bầu trời

với đội hình đầu mũi tên bay về phương nam

chúng thả những mật ngữ rơi xuống mắt tôi lạnh buốt

 

ngươi đàn bà mang cặp kính trắng

mái tóc đen tuyền có thể đã dùng thuốc nhuộm

kéo tay và đỡ tôi đứng dậy dìu đi

tôi chợt nhớ, ngoái cổ lại nhìn cái vỏ chai rỗng không nắp đậy

 

3.

lầm lũi đi trong chiều buông

người đàn bà trên vai quang gánh

những ngọn nắng quái đang trổ mầm bóng tối

mùa đông oặn mình trong chiếc thúng

một lũ bướm đỏ thẫm màu máu thoát thai

có vài con đập cánh trên vạt tóc màu sương muối

một con bướm bà chúa cõng thần hồn tôi bò trên mặt đất

tự lúc nào ngôn ngữ đã trần truồng ói ra bầy rắn độc

má ơi, con vẫn còn thở mà!

tptayninh 8/2019

 

mùa vu lan buồn

biệt giam sự hư cấu nỗi buồn

cường điệu hóa mặt trời chẳng dám rơi xuống lục địa

cảm nghiệm trong đồng tử của những hạt bụi

mùa thu trầm uất xám màu không gian kết tụ

 

tháng bảy âm, có thể những đóa hoa hồng

hóa thân loài bướm trắng bay đi

những hồn người khuất mặt tưởng nhớ tới khung ngày li biệt

sẽ phải khóc nhưng không quên tùng tiệm khói hương nhang và mùi tro tàn vàng mã

 

chợt nhớ người đàn bà linh thiêng trong tiềm thức

hồi ức chập chờn ảo giác tấm lưng còng như chiếc đòn gánh

ngọt ngào lời kể tuổi thơ được ủ ấm ngủ mê man trong chiếc thúng buổi chợ ban mai

thời gian hỡi, hãy dịu dàng xõa tóc phủ xuống che mát bầu ngực mẹ ta!

 

những ô cửa kính phố thị vẫn mãi âm thầm mở mắt

long lanh những tinh thể mưa hiện hình lá biếc non thơm

nơi chốn nào đó chuông thiền u minh ngân dài chuỗi âm vọng niệm

vậy mà cái bóng cứ đứng lặng thinh nhìn hình hổ thẹn

ta biết rồi, thôi thì xin tạ lỗi với mùa vu lan năm nay

mẹ ơi, con không trở về thả xuống dòng nước sông quê một nhánh hoa hồng!

đêmbgk. 8/2018

 

tháng bảy thuộc về cõi khác

tháng bảy âm lịch, lũ bướm đêm yếm thế

nhìn đám cô hồn sống đi lang thang không thấy bàn chân

cô hồn ma yểu mệnh ngửi mùi hương khói vàng mã

bọn mang mặt nạ người

đang nghẹn thở bị tiền dollars sóc cổ họng

quỳ lạy miếng vải đỏ tươi màu máu

lảm nhảm thì thầm thứ ngữ âm có thể là tiếng của nước (lèo) lào

 

người đàn bà (vợ tôi) như con ma xó ẩn núp sau cánh cửa phòng ngủ

đang trò chuyện với ai đó

thật ra, duy chỉ một mình như đóa phù dung trong vùng sẫm tối

thành phố mùa này dường như đang bị chứng động kinh

khạc nhổ ra thứ dãi đờm nhớp nháp đáng được nghi ngờ

siêu vi trùng mang gen di truyền mộng du chỉ biết thụ hưởng niềm khoái lạc

chợt nhớ câu thần chú tôi đã học thuộc lòng được bên đất k

tôi phải đọc dành riêng cho người đàn bà của tôi nghe

khi ấy, từ gương soi có người phụ nữ đẹp trần truồng bước ra

 

cứ tưởng, cơn mưa tháng bảy cũ rích trong một phiền toái

đã khiến những kẻ ác độc rất ngại bước chân vào bóng tối

thật ra, những con quỷ hút máu người rất sợ tiếng chuông u minh

tôi tự hổ thẹn với chính mình

vì hai con mắt đã được phẩu thuật

nào ngờ, chẳng hiểu tại sao tôi chẳng thấy gì

khoảng khắc ấy chắc đã thuộc về loài tình đang phe phẩy chiếc đuôi

âm hộ cùng dương vật động cỡn sản sinh mùi áp thấp

 

thắp nến lên trên con chữ học thuyết mọc rừng

ngũ giới cấm nhẫn nại trườn chậm qua sa mạc thích ca mâu ni

tháng bảy, những ảo hình lunh linh choàng ôm hôn tôi

hơi hướm người tình chợt lóe sáng hình cây đinh xoắn ốc

bảy vía dại tôi bị đóng chặt vào hương men rượu

cuchisaigon 8/2020