Giới thiệu chùm thơ Trần Thanh Bình

113

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà thơ Trần Thanh Bình sinh năm 1965 tại Hà Nội, Hiện đang sinh sống tại TPHCM, Tốt nghiệp khóa bồi dưỡng Trường viết văn Nguyễn Du năm 2017. Chị đã xuất bản 8 tập thơ, là Hội viên Hội Nhà văn TPHCM và tân Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2023. Văn chương phương Nam trân trọng giới thiệu chùm thơ chị đến với bạn đọc.

Nhà thơ Trần Thanh Bình

Tháng giêng

 

Khi tiếng chuông chạm vào khoảng không

sấm sét khổ đau vắng mặt

 

Tiếng chuông chạm vào hơi thở

búp non rì rào bật nhú

 

Tiếng chuông chạm vào vách đá

hạt bụi li ti hóa thành huyền thoại

đàn trời gọi tiếng suối tiếng chim

âm vọng thấm vào nhân giới

 

Tự tình xuân

khói hương quấn quýt tiếng chuông

tháng giêng gót đan xen

rêu phong ngậm hơi thở muôn chiều

 

Mái chùa cong níu bước đi thành thật

mặc thời gian vàng lá

nếp chùa nguyên sơ hằn sâu mỗi trái tim

đau khổ lùi xa

ngọn nến tình yêu nở hoa màu nhiệm

 

Thi nhân mơ:

“Giấc mơ thế giới trở thành nhân giới”

 

Đất lạ thành quen

 

Ở vùng đất lạ

tôi viết câu thơ trên những luống khoai

nõn tay vươn

kín đất

 

Ở vùng đất quen

tôi viết câu thơ trên đám mạ non

tươi rói nụ cười mùa gặt

 

Một ngày lộ thiên

mùi khoai nướng vàng ruộm chiều đông

ngọn lửa liu riu ôm tròn niêu cá

xoay vần nồi cơm gạo mới

 

Bao năm rưng rức cuộc người

cánh cò không về cõng mẹ

giàn trầu gió thắt khăn tang

đêm thu câu đồng dao hóa vườn cổ tích

 

Tôi dò dẫm trong mơ

lầm lũi trở về vùng đất quen

dự án ngổn ngang đau mùa gặt

về vùng đất lạ đóng sập cửa trời

 

Xòe tay tôi hứng chùm ngày lộ thiên

đất không nở khí trời chật chội

mọc mầm căn bệnh nan y

 

Xòe tay tôi rắc hạt bầu hạt bí

giữa bao la bàn tay nối những vòng ôm

vươn về vùng đất lạ thành quen

 

Tôi viết câu thơ nõn mầm trên ngực.

 

Giọt mồ hôi biển

 

Bao năm tuổi

đôi tình nhân trẻ mãi?

điệp khúc vút lên

vách trời không ngăn nổi

mây ngưng tụ ngẩn ngơ

 

Dưới chân đồi

cánh gió đơn côi thổn thức

hàng thông quấn quýt dạt dào

biển mặn từ thủa nào mà mài giũa lá kia nhọn thế?

 

Sóng muối hàng cây

gió mải miết hong khô

nốt nhạc tượng hình từ giọt mồ hôi biển

 

Thân tùng thân bách sừng sững trượng phu

chấm mực thi nhân đòi đổi kiếp người

 

Gió cứ thế và cây mãi thế

tự tình neo buộc từ vụ nổ big bang

có hoan lạc có bi ai

ngày dài tận hiến

 

Đôi tai gió đưa ta về thực thể ngàn xanh.

T.T.B