Tháng Mười thạch thảo – Thơ Kỳ Nam

436

Tranh minh họa – Kỳ Nam

 

(Chùm thơ tưởng nhớ thi sĩ Bùi Giáng)

Người đi đâu

Bước rất chậm vì còn mê mải ngó

Bạt ngàn bờ cỏ úa tận hư vô

Vẫn cứ ngỡ người quẩn quanh còn đó

Có ngờ đâu nguồn cội đã như mơ

 

Buồn rất đậm như mùa “thu lục tỉnh”

Mây ngang đầu, lá rụng xuống hai vai

Lời giã biệt ngậm trên môi hóa thạch

Trần gian giờ mới thật đã tàn phai!

 

 

Hoa bay về cõi 

Trăm năm hồng lệ có là bao nhiêu*

 

 Nghìn năm sau nữa thu còn nguyệt

Mắt lệ hồng xưa vẫn dáng thuyền

Từ dạo người về nơi gió cát

Muôn trùng thạch thảo lạc trần duyên

 

Hóa thân

Trong mầu nhiệm hương quỳnh hoa thuở trước

Có phải người trắng một đóa tinh khôi

Hay ngao du giữa kỳ ảo đất trời

Người dịu ngọt một vầng trăng ướp mật

— 

(*) Thơ của thi sĩ Bùi Giáng

 

Chiếc bóng

Người xoã tóc lấp ưu phiền trên gối

Đêm cứ buồn đứt nối giọt mưa rơi

Lòng cứ vắng như đất trời hiu quạnh

Giấc mơ đời tan vỡ giữa trùng khơi

 

Ta chấp chới quanh chân người một kiếp

Mặt trời đau nên nắng hắt hiu nghiêng

Trong bóng tối đã bao lần hối tiếc

Rời xa người ta lạc cõi vô biên

 

Ta sợ buổi người trăm năm ngủ mãi

Chỉ còn là bóng mộ những chiều phai

Hãy thức dậy bước ra vườn nắng ấm

Với thanh xuân vẫn lộng lẫy hình hài

 

Cho ta lướt theo dáng người yểu điệu

Áo thiên thanh bên liễu rũ la đà

Xuân nhớ Hạ, Thu chờ Đông úa lá

Mùa đi qua xin giữ lại Tình Yêu

 

Người khép cửa sương chiều vương mi mắt

Thắp sầu lên bóng đổ chốn cô liêu

Đâu còn ai để chia niềm trắc ẩn

Ta nhìn ta thăm thẳm cuộc trầm luân

 

Thủy tinh

Hãy trong suốt

Thấu hình hài

Và linh hồn ánh chớp

Bay đi

 

Hy vọng

Vỡ tan

Tiếng khóc thủy tinh

Cứa nát đời người

 

Hãy yêu

Trong cõi vô hình

Không gian thơm ngát

Đồng trinh

 

Tia nhìn của nắng

Lung linh

Ấm ngực trần

Cỏ mọc châu thân

 

Lời trăng trối

Vô thanh

Khoảnh khắc đợi chờ

Hoang dại

 

Vết cắt thời gian

Sâu thẳm

Mối tình si một thuở

Mang theo

K.N