Thanh Bi – thơ – Tạ ơn đời những chiếc lá đầu thu

83

 

Tác giả: Thanh Bi

 

Phố biển lên đèn

 

Phố biển lên đèn men say vừa cạn

Bạn cùng ta dẫm nát bước phiêu bồng

Rong ruổi mãi khắp chân trời vô định

Chôn đời mình từng nhịp sóng lênh đênh

 

Một mình anh trên bán đảo Phương Mai

Ngọn hải đăng thắp sao trời miên viễn

Biển và anh như hai nguời xa lạ

Con dã tràng se cát lấp cô đơn

 

Mai bạn dề qua bên kia thành phố

Quên khổ đau nhớ cái thuở cơ hàn

Cạn men say bao năm dài gặp lại

Để nửa đời còn nợ với Quy Nhơn

 

Ta vẫn đi trên quãng đường trần

Thương từng hạt cát vướng đôi chân

Bâng khuâng nhớ dáng nguời thiếu nữ

Chuyện tình buồn máu nhỏ xuống câu thơ !

 

Anh về với biển

 

Anh về với biển

Vầng trăng khuya tỏa sáng ngập khơi xa

Con dã tràng ngơ ngác

Từng đêm lạc lõng

Cô đơn

 

Anh về với biển

Xào xạc miên viễn gió giao mùa

Dòng thời gian nhỏ giọt

Ánh trăng tàn

Ngọt lịm

Tươi xanh

 

Anh về với biển

Mùa cá trăng rằm vắng tiếng ngư dân

Con sóng vỗ bờ

Cuồn cuộn hợp âm buồn

Lặng lẽ cuốn dĩ vãng …trôi xa

 

Bên kia bờ phương bắc

Ngọn hải đăng rực cháy cả đêm trăng

Dìu dắt anh em chếnh choáng men say

Hôn mắt em thơ

Nơi đầu đường xó chợ

Sóng vỗ xa bờ đêm biển quy nhơn.

 

Đời nổi trôi tìm bình yên giấc ngủ

 

Thân mệt nhoài đổ dài trên đường lớn

Tạ ơn đời những chiếc lá đầu thu

Em trú tạm bên khung đời tuổi mộng

Anh cõng câu thơ đi khắp bốn phương trời

 

Mặc kệ đúng sai em chìm vào giấc ngủ

Men say nồng vừa đủ chút bình yên

Sao của trời và gió của biển khơi

Đời nổi trôi tìm bình yên giấc ngủ

 

Ta cũng như em nửa đời lưu lạc

Áo phong trần bụi phủ bạc màu da

Thầm cảm ơn đa tạ kiếp con nguời

Để được sống..được yêu thương lý tưởng

 

Ngủ ngon em bất cần dòng dư luận

Sóng ngoài xa cuồn cuộn ánh trăng rằm

Anh cúi xuống viết câu thơ đồng cảm

Đêm quy nhơn biển gọi bước anh về!

(bài thơ nói lên hình ảnh 1 đứa trẻ bụi đời ngủ ngoài hè phố)

(Mạc Tường Vi chọn và giới thiệu)