Thành phố nghiêng qua vai – Thơ Trương Công Tưởng

820

Nhà thơ Trương Công Tưởng 

 

Mở ra tưởng tượng

mở ra sau cánh cửa thung lũng mù sương
buổi sáng tôi bay giữa mây
bồng bềnh ký ức trắng
ướt lạnh tuổi thơ khát cháy

cánh đồng nào cha đuổi mẹ chạy hụt hơi
phía sau là bà tôi ôm cây chổi
cây chổi có phép thuật
rượt tôi chạy giữa trưa đường làng đứng bóng
tôi ôm gốc me khóc suốt bốn mùa

Cách nhà tôi là nhà một nhà thơ
tôi chưa gặp ông bao giờ
không biết ngày tôi lớn lên thung lũng có buồn như ngày ông từng sống
con nhỏ ngõ và những gốc me cùng tôi lớn
thèm thuồng những viên kẹo ánh vàng trong ngôi nhà người đàn bà không chồng nuôi mộng cô đơn

mở ra sau cánh cửa
những ngày có mặt trời
dòng sông không thể cuốn trôi muộn phiền lòng mẹ
những người đàn bà ở làng ra sông giặt áo
mùa thu trôi xa xăm

những trai tráng xuôi dốc tìm hoa
giấc mơ đổi đời mang gương mặt lấm lem thời bắt ốc
ngô nghê rồi thảng thốt
ai lớn lên rồi lòng chẳng thể bình yên

những cô gái xuôi dốc tìm trăng
chúm cau non rung rinh phố
nhắm mắt rồi mở ra toàn những điều lo sợ
sau cánh cửa là thung lũng khát cháy
những giấc mơ bỏng rát tim người

 

Cho K6

mình thở trên ngực nhau

trăng 23 chênh chếch cuối ngõ

mùa thu vừa dự cảm nỗi buồn

bàn tay anh mơn man núi đồi

da em mịn mát

hít thở thật sâu

mơ màng chìm vào giấc ngủ

 

bài hát nào ru cơn đau lịm tắt

drap trắng trinh nguyên nhạy cảm

đi mộng du trong cơn mớ khỏa thân

chúng mình chạy về phía thảo nguyên đầy nắng

 

chúng mình yêu nhau giữa cánh đồng

đắm đuối môi hôn

đến khi đêm xuống đầy trăng

bay bồng bềnh

bồng bềnh

 

Giấc mơ của thời thiếu nữ  

nửa đêm chị tôi ra giếng

khua chiếc gàu múc một nỗi đau

đàn bà nằm nghiêng trăn trở

thương cho giường chiếu bạc nhàu

 

nửa đêm chị tôi ra giếng

khua chiếc gàu múc một giấc mơ

giấc mơ của thời thiếu nữ

xa xôi đến tận bây giờ

 

nửa đêm chị tôi ra giếng

khua chiếc gàu múc một khát khao

tưới lên mảnh hồn cằn cỗi

nỗi đau cứ chực tuôn trào

 

chị tìm gì trong tiếng hát

chị tìm gì trong lời ru

cỏ dại mọc tràn mặt đất

tim người vẫn cứ âm u

 

nửa đêm bàng hoàng thức giấc

thương cho giường chiếu bạc nhàu

giấc mơ của thời thiếu nữ

bây giờ vẫn cứ nằm đau.