Thanh Tùng từ vệt trời thơ thời giá lạnh

693

17.9.2017-17:30

Đôi nạng

 

Ngày khai trường

Cha mua cho con đủ thứ

Nào sách bút, nào áo quần

Lại cả đồ chơi nữa

Nhưng cha ơi cha quên

                   sắm cho con đôi nạng mới

Vì đã hai năm qua từ khi

                                 con bị bom

Chiếc nạng cũ chẳng chịu

                           cùng con lớn lên, cha ạ!

 

 

Hải Phòng ơi!

 

Nơi ấy tôi còn nguyên tất cả

Từ vệt trời thơ thời giá lạnh

Đến viên sỏi cũ dấu chân mòn

Tôi đem khâu lại từng hoang vắng

 

Tôi còn lời hẹn với muôn năm

Với vai người dầu mỡ

Với bức tường của nắng

Với phố chiều ăm ắp giọng khơi xa

 

Ở nơi ấy còn bao bí ẩn

Với người qua một lần còn nhớ mãi

Những khoảng tối tôi bị dìm xuống đáy

 

Ở nơi ấy tôi còn nguyên tất cả

Tình yêu gửi trong trái tim người

Tôi trong gió và trong nắng

Sôi trong những lửa lò nung

Tôi cũng gọi tôi về, tôi biết lắm

Tôi cần cho cả mặt sông đêm

Cho từng trái chín

Cho khoảng trời khuya bớt nhục nhằn

 

Tôi vẫn gọi về từng cánh cửa

Với từng bánh xe lên dốc nặng nề

Tôi vẫn gọi về đêm đêm xứ sở

Tiếng vọng vang trùng trùng cơn nhớ

Hải Phòng ơi!

 Nhà thơ Thanh Tùng

 

Hải Phòng hôm nay

 

Nơi tôi đã có những giọt mồ hôi làm chứng cứ

Những giọt nước mắt góp vào với đất

Nơi tự do được trở về theo sóng gió của biển khơi

Rồi mặn vào tôi như muối

Nơi những trận bão biển dạy tôi mơ mộng

Những con sóng thần dạy tôi căn phẫn

Nơi những con tàu vạn tấn như sắp trườn lên rồi ở lại

Mùa hè làm đồ chơi cho con trẻ

 

Hải Phòng ơi

Người đã nhận của tôi nước mắt và mồ hôi

Rồi trả lại cho tôi những câu thở lửa

Về những đứa con của người đang vật vã bên hè

Về những đói nghèo của chúng tôi

đang hóa thành mụn nhọt trên mình hành hạ

 

Tôi thường nghe lời người giục giã

Rằng bao giờ chúng tôi mới đủ lớn khôn

Để trán người bừng lên kiêu hãnh

Và trái tim người máu chảy bình yên

 

Hôm nay tôi đến trước cổng nhà máy im lìm khép kín

Như những niềm vui đã rỉ mòn

Những bến cảng trống không gió cất lên cực nhọc

Những cần cẩu treo toàn không khí

Thả những dấu hỏi khổng lồ vào biển vắng con tàu

ở đâu những bạn thợ của tôi?

Trái tim tôi mệt mỏi lăn trong những ngõ thợ lầy lội

ở đâu một thời sôi nổi?

màu áo xanh thanh thản lên ngôi

tôi hoang mang đi tìm ngọn lửa

Có một thời không tắt suốt ngày đêm

Tôi xót xa đi tìm cứu rỗi

Có một thời ngọt lịm vào tim!

 

THANH TÙNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…