Thêu hoa một chữ tình – Thơ La Trung

142

Nhà thơ La Trung

Ngôi yêu

Cơn Hồng Thủy ngàn xưa
đưa tình lên dấu ấn
em có dám cùng tôi cắn vào trái cấm
thêu hoa một chữ Tình
dẫu nước mắt lỗi lầm cạn ngõ trần ai
mà thương người không duyên cớ
lặm tình
đâu chỉ Adam!

Bò ăn cỏ
sinh ngu
thơm dòng sữa
nhân loại cần chi mà dốc lòng thua được
giẫm nát đời nhau…
nụ cười robot không hơi
nhãn mác lạnh lòng trở mặt
đâu hay còn một chút này!

Quẻ bói nở trên tay
buông lời dứt dạt
thiện căn vẫn còn linh hiển
nhát cuốc ngàn năm vọng giữa tim người
cây lúa biết xanh!

 

Cố thiêng cũng một tấm lòng
mượn lời Adam dỗ dành cơn cớ
khóc Kiều chưa tròn hẹn
tôi khắc tình lên trái cấm
dọn mình
chiêm bái ngôi yêu.


Nụ cười gãy

Vô ý

cha khép vào dĩ vãng

lời đau

nụ cười ông nội gãy hai

rơi trên mặt ruộng rạn dấu chân chim

đất rùng mình…

ôm gốc rạ nói lời chung thủy!

Cha đi tìm gặp mảnh cười rơi

dấu chân chim gọi đời

cha thương quá tay sần ôm mặt

chạm nét thời gian hối hả lên đường

chân đất

in từng dấu ấn quê hương!

 

Thiếu nghĩ

con ôm ghì hiện tại

nụ cười cha gãy hai

rơi bên tượng đài

giật mình!

nghiêng tai hứng âm thanh nguồn cội

tiếng cười ông và cha dội vào trí não

nhận ra lối mòn

con tất tả đi tìm…

nụ cười gãy thiêng liêng!

L.T